Diệp Mạc hôn dọc xuống, tại cổ, tại ngực, đến bụng tạo ra một chuỗi hôn ngân. Chỉ cần Diệp Mạc lướt đến đâu thì ở đó lập tức tràn ngập dấu vết của anh.
Anh lấy tay chạm nhẹ lên dấu hôn do chính mình tạo ra, mỉm cười hài lòng. Dấu vết của anh đang ở trên người của Sở Hạ, vậy nên hắn chính là người của anh.
Cơ bụng Sở Hạ phập phồng, hắn nhìn chằm chằm vào khoé môi hơi nhếch lên của Diệp Mạc, đột nhiên rất muốn chạm vào nó.
Dù sao cũng đang chuẩn bị làm chuyện còn đáng xấu hổ hơn, thế nên Sở Hạ gạt bỏ ngượng ngùng, tuân theo dục vọng của mình mà vòng một tay kéo đầu Diệp Mạc xuống.
\”Ừm…\”
Diệp Mạc dường như có chút bất ngờ, sau đó liền phối hợp mà há miệng ra, cùng Sở Hạ hôn sâu. Hôn anh vô cùng dễ chịu, Sở Hạ thích cảm giác này.
Tay của anh không hề nhàn rỗi, lướt qua từng múi cơ bụng đàn hồi nhưng không hề thô kệch mà chạm tới túp lều đang dần dựng thẳng.
Vị trí quan trọng bị người ta nắm lấy như vậy không tránh khỏi giật mình. Sở Hạ theo bản năng muốn khép chân lại, lập tức bị Diệp Mạc ngăn cản.
Anh an ủi mà hôn một cái lên môi hắn, sau đó kéo quần lót của hắn ra, nắm lấy hạ thể ấm nóng trên tay. Tay hắn xẹt nhẹ qua đỉnh khấc, đã từng nắm qua nó một lần rồi thế nên anh rất rõ chỗ nào sẽ khiến hắn đạt được khoái cảm.
\”Hừ.\”
Tiếng kêu nhỏ như muỗi kêu, hiển nhiên Sở Hạ đang rất thoải mái. Bàn tay Diệp Mạc như có ma lực khiến hắn thoải mái như muốn bay lên.
Sở Hạ khép hờ mắt, liếc xuống dưới. Gương mặt Diệp Mạc bình thường lạnh lùng là thế, thế nhưng bây giờ lại tràn ngập ý muốn xâm chiếm, dục vọng khó kiểm soát thông qua từng ánh nhìn cử chỉ của anh.
Không riêng gì Diệp Mạc, hiện tại Sở Hạ cũng thấy khô nóng. Đây là trải nghiệm đầu tiên của hắn, tin chắc rằng Diệp Mạc cũng thế. Vậy nên trong sự xấu hổ còn xen lẫn cả mong đợi.
Sở Hạ cắn răng, kiềm chế tiếng kêu sắp phát ra của mình. Hắn thở dốc, khoái cảm từ dưới hạ thân truyền thẳng lên thần kinh.
Ngay lúc hắn chuẩn bị bắn ra, đột nhiên Diệp Mạc chặn lại. Bị bịt chặt như vậy khiến Sở Hạ hụt hẫng không thể tả, hắn vặn vẹo người, muốn tránh thoát khỏi ma chưởng của Diệp Mạc.
\”Nói một câu dễ nghe sẽ cho em bắn.\” Diệp Mạc lại bắt đầu bộc phát sự tàn ác của mình.
\”Anh…\” Sở Hạ không biết phải nói gì hơn, hiện tại hắn đang khó chịu đến phát điên rồi.
Diệp Mạc thổi khí bên tai của hắn, lồng ngực rung rung. \”Nếu không nói thì cứ để như vậy đi.\”
Thỉnh thoảng tính khí lại bị anh trêu chọc một cái, thế nhưng chung quy vẫn không chạm tới điểm mấu chốt khiến cho Sở Hạ nghẹn đến muốn đánh người.
Câu dễ nghe là câu gì cơ chứ? Làm sao mà hắn biết Diệp Mạc muốn nghe gì.
Thấy vẻ rối trí hiếm hoi xuất hiện trên gương mặt của Sở Hạ, Diệp Mạc đột nhiên cảm thấy thú vị, cúi đầu nhìn kỹ.