Em Phải Là Của Tôi [ Huấn Văn Đam Mỹ ] – CHƯƠNG 18 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Em Phải Là Của Tôi [ Huấn Văn Đam Mỹ ] - CHƯƠNG 18

 2:00 sáng, hôm nay cậu về sớm. Cậu mở cửa nhẹ nhàng, đèn đều bị tắt. Cậu đi thẳng lên phòng anh vì lo cho anh. Ban nãy, Đức Minh đã gọi điện bảo cậu chăm sóc cho anh. (Ây dà! Người ta đã tìm cách đuổi cậu đi mà thầy lại tiết lộ hết thế này thật là hại chết anh a~~)

 \”Cạch\”
 Cậu đẩy cửa vào, cố gắng nhẹ nhàng không làm anh tỉnh giấc, cậu chỉnh lại chăn cho anh.

 Anh nhẹ nhàng xoay người, bị chạm vào chỗ đau liền nhăn mặt. Cậu nhìn thấy người này đột nhiên khó chịu như thế, cảm thấy rất kì lạ. Cậu lay lay người anh.
– Anh làm sao vậy?
– Hả? Có chuyện gì?- Anh bị cậu làm cho thức giấc.
– Em thấy anh có vẻ khó chịu, có phải là lại bị bệnh không?- Người ta là muốn chăm sóc lão công a~~~
– Haha! Tôi không sao, em là đang lo lắng cho tôi sao?- Anh ghé sát người cậu.
– Hừ! Thầy Đức Minh gọi cho em, bảo phải TẬN TÌNH CHĂM SÓC cho anh.
– Hả? Thầy ấy nói gì với em?- Anh bắt đầu hoang mang.
– Tất cả!
– Hừ! Nhiều chuyện!- Anh bực tức.
– Để em giúp anh.- Cậu nhếch mép cười.
– Không… Không cần!- Anh nhìn cậu, cảm thấy có chút không an tâm.
– Cho em xem một chút!!!- Cậu đè anh lên giường, gương mặt có chút gian xảo.
– Không!
 Anh bò đến cạnh sát giường, lại chạm trúng phần bị thương, khẽ nhíu mày.
– Anh đau à? Haha!- Cậu bật cười.
– Hừ! Tên tiểu yêu nhà cậu!- Anh quay mặt đi.(A~~~ anh thụ lòi -_-)
– Anh giận à?- Cậu lay vai anh.
– Chắc vậy.
– Đừng giận. Em không đòi xem nữa!
– Còn phải đền bù!

 Anh nhảy đến, đè lên người cậu, gương mặt thập phần biến thái. Anh dùng môi mình chiếm đoạt lấy môi cậu, chiếc lưỡi nghịch ngợm tiến sâu vào khoang miệng, cắn nhẹ môi nhỏ, thuần phục dùng lưỡi mình chạm nhẹ vào lưỡi cậu khiêu khích, sau đó liền nhanh chóng quấn lấy chiếc lưỡi nhỏ.

 Anh nhìn thấy cậu không thở được liền nuối tiếc mà rời đi.
– Đồ ngốc! Hôn bao nhiêu lần mà vẫn không biết cách thở bằng mũi!
– Hừ!
– Đừng lo, tôi có thể luyện cho em!- Anh mỉm cười.
– Vậy là anh hết giận?
– Không! Hôm nay tôi cho em nợ, khi nào vết thương lành liền bắt em giúp tôi thỏa mãn.
– Đồ dâm tặc!
– Được rồi! Cùng ngủ!

 Anh rời khỏi người cậu, tự nhiên mà ôm người con trai ấy vào lòng, cẩn thận đắp lại chăn cho cả mình và cậu.
– Em có phải là vẫn có chuyện cần nói với tôi không?- Anh đột nhiên hỏi.
– Hả? Có sao?
– Theo tôi nhớ thì hôm qua em không ăn sáng, đã vậy lại còn về nhà trễ.
– Là lỗi của em, rõ là không chăm sóc tốt cho bản thân nhưng việc đi làm về trễ là có lí do riêng.
– Lí do gì?- Anh liền thắc mắc.
– Là lí do riêng.- Cậu nhất nhất không nói.
– Tạm tha cho em, tôi nếu biết được em làm việc gì không đúng liền sẽ khiến em không yên ổn.
– Được được.
– Vậy còn việc không ăn sáng?- Anh đột nhiên ngồi dậy.
– Anh đừng bảo là muốn phạt em ngay bây giờ?
– Phải!- Anh nói ra liền khiến cậu không muốn tin vào tai mình.
– Nhưng… Mai em phải đi học…- Cậu thật không muốn bị anh đánh vào lúc này a~~~.
– Vậy mai tính với em. Giờ chúng ta ngủ.
 Cậu nằm cạnh anh, mệt mỏi nhắm mắt.

 
4:00
– Không! Đừng!! Đừng khiến họ bị thương… KHÔNG!!
 Cậu đột nhiên ngồi dậy, gương mặt mang vẻ hoảng hốt, mồ hôi ướt đẫm chiếc áo, vai nhỏ run lên.
 Anh ngồi lên bên cạnh cậu, vòng tay qua người cậu, ôm tiểu bảo bối vào lòng.
– Có anh ở đây… Nhóc con, em sao vậy?- Anh khẽ nói nhỏ.
 Cậu im lặng chỉ có thể dựa cả người mình vào anh.
 Anh chiều lòng cậu mà ngồi yên để người con trai ấy dựa vào lòng. \”Đến cuối em ấy vẫn bị đêm ấy ám ảnh tới tận bây giờ\”.
– Nhóc con, em cứ yên tâm. Tôi sẽ giúp em tìm được hắn! Tôi sẽ từng chút một khiến hắn trải qua cảm giác mà em phải chịu…
– Thật sao…- Cậu mệt mỏi ngước nhìn anh.
– Tôi có lần nào thất hứa với em sao?- Anh càng ôm cậu vào lòng mình, tự hứa sẽ không để nhóc con này chịu thêm sự thiệt thòi nào nữa.
– Cảm ơn anh…
– Được rồi, ngủ một chút.
 Cậu khẽ lắc đầu. Thật không muốn ngủ nữa.
– Vậy được, tôi thức cùng em. Có muốn ăn chút gì không?- Anh dịu dàng xoa xoa đầu cậu.
– Cháo thịt bằm…
– Đợi tôi một chút!- Anh đứng lên.
 Cậu đưa tay nắm lấy vạt áo của anh.
– Sao vậy?- Anh có phần buồn cười trước hành động của cậu.
– Ở đây.
– Vậy làm sao có thể nấu cháo cho em?- Anh mỉm cười.
– Đột nhiên không cần nữa!
 Cậu dùng sức kéo anh lại ngồi cạnh mình. Cả hai cũng chỉ ngồi đó, không nói gì.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.