Na Tra vốn dày dặn kinh nghiệm chinh chiến nơi sa trường, cực kỳ mẫn cảm với sát khí.
Hắn vừa cảm nhận được luồng sát khí từ nơi cách đó không xa, theo bản năng lập tức nắm lấy cổ tay Ngao Bính, kéo y ra sau lưng mình.
\”Cẩn thận.\”
Vừa dứt lời, thường phục trên người Na Tra liền hóa thành bộ giáp quen thuộc, pháp tướng ba đầu sáu tay cũng theo đó hiện ra.
Hỗn Thiên Lăng tự động tản ra từ cổ tay, phủ lên vai hắn. Sáu cánh tay, mỗi tay cầm một món binh khí riêng.
Nhìn Na Tra đột nhiên hóa ra pháp tướng, Ngao Bính có hơi khó hiểu.
\”Na Tra, sao lại…\”
Lời còn chưa nói hết, đã thấy vô số mũi tên lông vũ từ bốn phương tám hướng ùn ùn bắn về phía họ. Đầu mũi tên bằng kim loại lóe lên ánh sáng lạnh dưới ánh trăng.
Na Tra vung Hỏa Tiêm Thương, chặn ngang loạt tên đang bay tới. Thấy vậy, Ngao Bính cũng lập tức triệu hồi Bàn Long Băng Chùy.
Y phối hợp với Na Tra vô cùng ăn ý, lưng kề lưng, phòng thủ trước những mũi tên lao tới từ khắp hướng.
Hai người đưa lưng về phía nhau, rõ ràng đây là lần đầu tiên cùng kề vai chiến đấu bên nhau, mà lại có thể phối hợp nhịp nhàng đến kỳ lạ.
Họ yên tâm giao cả tấm lưng của mình cho đối phương, chuyên tâm đối phó với những mũi tên đang bay đến trước mặt.
Ngao Bính vung Bàn Long Băng Chùy, tạo ra một bức tường băng chắn trước mặt hai người.
Những mũi tên lông vũ không biết mệt mỏi lao về phía họ, như thể nếu không không hạ được họ thì nhất quyết không ngừng lại.
Mũi tên bằng kim loại liên tục nện vào bức tường băng, dù lớp băng có kiên cố đến đâu cũng khó chống đỡ nổi hàng ngàn hàng vạn mũi tên tấn công như thế.
Rắc.
Răng rắc.
Bức tường băng do linh lực của Ngao Bính tạo thành dưới những đợt công kích dày đặc liền vỡ nát thành những mảnh vụn rơi xuống.
May mắn thay, lúc này họ đang đi ngang qua một cánh rừng, bốn phía không có bóng người.
Xem ra, bức tường băng cũng không phải là biện pháp hay.
Ngao Bính vung vẩy vũ khí trong tay. Vũ khí cồng kềnh nặng nề trong tay y lại trở nên vô cùng nhẹ nhàng.
Bất cứ ai nhìn thấy cảnh y vung búa lên cũng phải thốt lên một câu: \”Nhẹ tựa như hồng nhạn bay, uyển chuyển như rồng lượn.\”
Ngao Bính và Na Tra vẫn kề lưng vào nhau, đối phó với làn mưa tên trước mắt. Bàn Long Băng Chùy và Hỏa Tiêm Thương không còn sự đối đầu gay gắt như lần đầu gặp mặt mà ăn ý phối hợp để tiêu diệt kẻ địch.
Qua tấm lưng kề sát, họ cảm nhận được nhịp tim dồn dập của đối phương.
Mũi tên bay đến thật sự quá nhiều, cứ thế này thì sớm muộn gì cũng bị giết chết mà thôi. Nghĩ vậy, Na Tra thấp giọng hô lên với Ngao Bính: