Quả nhiên đến sớm không bằng đến đúng lúc.
Khi một sen một rồng đến nhân gian, đúng lúc đang diễn ra lễ hội.
Trên phố, người qua kẻ lại đông đúc nườm nượp, ngựa xe như nước, xa xa có thể nghe thấy tiếng rao của những người bán hàng rong.
\”Thơm quá đi.\”
Ngao Bính bị mùi thức ăn thoang thoảng thu hút.
Hai người đi theo mùi hương, nhìn thấy một quầy hàng nhỏ được mọi người vây quanh chật kín.
Mùi thơm phát ra từ đó.
\”Nhiều người quá.\”
Nhìn thấy quầy hàng nhỏ đông nghịt người, Ngao Bính không biết có nên tiến lên tham gia vào cuộc vui hay không.
Mùi hương này thơm quá, hẳn là ăn ngon lắm.
Nhưng mà đông người như vậy, nói không chừng khi đến lượt họ thì đã bán hết rồi.
\”Đi thôi.\” Còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, tay đã bị Na Tra nắm lấy, dắt đi về phía quầy hàng nhỏ.
Khi đến gần mới biết, thì ra là đang bán bánh quế hoa.
Nghe người ta nói, tiệm bánh quế hoa này đã truyền qua ba đời, là một cửa tiệm đã tồn tại cả trăm năm tuổi, lúc nào cũng trong tình trạng cung không đủ cầu.
Nếu không xếp hàng trước, thì không thể mua được.
Ngao Bính sợ không mua được bánh, còn bắt Na Tra phải uổng công xếp hàng cùng mình lâu như vậy.
Thôi, tốt hơn là quên đi. Bánh ngọt này không ăn cũng không sao.
Thế nên kéo tay Na Tra muốn rời đi.
\”Chúng ta đi chỗ khác xem thử đi.\”
Na Tra biết Ngao Bính lo rằng mình không muốn cùng y xếp hàng vì sợ phải chờ quá lâu, liền kéo tay y lại.
\”Lâu rồi ta chưa nếm thử bánh ngọt ở nhân gian, tiệm này trông cũng được, ta muốn thử xem.\”
\”Na Tra, ngươi…\”
\”Được.\” Ngao Bính không muốn phụ ý tốt của hắn.
Xếp hàng đợi có chút nhàm chán, Ngao Bính nhìn qua nhìn lại, muốn tìm xem gần đó có món ăn gì ngon không.
Khó khăn lắm mới đến được nhân gian, nhất định phải nếm cho đủ.
Có một hàng dài người đứng xếp hàng nhưng rất nhanh đã tới lượt họ. Thì ra chủ tiệm đã gói sẵn bánh quế hoa vào giấy dầu từ trước.
Chỉ cần trả tiền là có thể nhận bánh, không cần phải đợi.
Ngao Bính vừa ngạc nhiên vừa vui mừng. Khi đến lượt họ, vừa vặn còn lại một phần cuối cùng.
\”Khách quan, mười đồng.\”
Ngao Bính sờ tay áo, mới nhận ra mình không mang theo tiền.
Trong phút chốc có hơi lúng túng.
Y biến ra một viên ngọc trai trong lòng bàn tay, không biết có thể trao đổi ngọc trai với chủ tiệm được không.