Editor: Lily
Vì sự xuất hiện của Từ Lan Đình, nhà khách nhỏ ban đầu đã không đủ để ở. Trần Trúc đi theo người đàn ông đến trước cửa một khách sạn năm sao đắt đỏ ở Thượng Hải, cậu nắm chặt quai ba lô, có chút do dự.
Từ Lan Đình nhìn ra tâm tư của cậu, khoác vai Trần Trúc, ghé sát vào tai cậu, \”Tiền phòng anh trả, còn em, mời anh ăn trái cây là được.\”
Đôi môi của người đàn ông vô tình lướt qua vành tai Trần Trúc, khiến cậu thiếu niên tim đập loạn nhịp.
–
Khách sạn năm sao phong cảnh xa xăm, trước cửa sổ sát đất, có thể thu trọn cả Thượng Hải vào trong tầm mắt.
Nhưng trong mắt Trần Trúc, chỉ có người đàn ông hết lần này đến lần khác cúi xuống, những đường nét mang tính công kích cao độ, mồ hôi, và đôi môi mỏng của người đàn ông khép mở, phát ra tiếng khàn khàn.
Trần Trúc ngửa người nằm, nhìn Từ Lan Đình, nhìn thấy tất cả dục vọng và vui thích của mình.
Người đàn ông cúi người, hôn cậu, dỗ dành cậu, \”A Trúc, gọi một tiếng anh trai nghe xem.\”
Đây là sở thích độc đáo của Từ Lan Đình, vào lúc cao trào, nhất định phải nghe Trần Trúc gọi hắn là anh trai.
Trần Trúc khó khăn mở miệng, khàn khàn, khẽ nói, \”Anh trai…\”
Người đàn ông căng thẳng đến cực điểm, trong tiếng thở dài, lộ ra vẻ mỹ mãn sau khi thỏa mãn.
Hắn xoa xoa mái tóc ướt đẫm của cậu thiếu niên, khẽ thở dài, \”Ngoan lắm.\”
Sau khi bị dày vò đến mức mệt lả, Từ Lan Đình dựa vào đầu giường, nhìn Trần Trúc đang ngồi trước bàn ôn tập qua làn khói mờ ảo.
Trần Trúc tắm xong, trên cổ quàng một chiếc khăn lông, vừa lau tóc, vừa nghiêm túc đọc thuộc lòng bài văn mẫu tiếng Anh.
Trên môi cậu, trên cổ cậu, đều còn lưu lại những dấu vết khó nói, nhưng Trần Trúc lại ngồi thẳng tắp. Cái dáng vẻ nghiêm túc đọc sách, và những dấu vết trên người cậu tạo thành một sự tương phản mạnh mẽ.
Trong lòng Từ Lan Đình khẽ động, hắn dập tắt điếu thuốc, đi đến bên cạnh Trần Trúc.
Trên người người đàn ông còn vương lại dư vị của nước hoa cologne, mùi vị mạnh mẽ đã tan đi, chỉ còn lại hơi thở lạnh nhạt độc hữu.
Trần Trúc thích mùi hương trên người Từ Lan Đình, thuận thế tựa vào lòng Từ Lan Đình.
\”Tiếng Anh khó quá.\”
Từ Lan Đình từ phía sau ôm lấy cậu, cười nói, \”Đáng thương.\” Hắn nhấc một góc khăn lông, nhẹ nhàng lau mái tóc còn hơi ẩm của cậu thiếu niên, \”Nào, đọc cho anh nghe xem.\”
Trần Trúc hắng giọng, nghiêm túc bắt đầu đọc bài văn mẫu.
\”Mingming… best wishes——\” Đầu óc Trần Trúc cứng đờ, có chút bực bội nhíu mày, lại không dám nhìn vào mắt Từ Lan Đình.
Rốt cuộc thì best wishes to hay for mới đúng nhỉ?
Trần Trúc giống như một học sinh tiểu học bị thầy giáo gọi lên trả bài, lại bị mắc kẹt giữa chừng, chột dạ nghiêng mặt đi, không dám nhìn vào mắt thầy.