[Editing | Đm] Nghệ Thuật Làm Lốp Xe Dự Phòng – Kiếm Chỉ Thần Châu – Chương 31 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Editing | Đm] Nghệ Thuật Làm Lốp Xe Dự Phòng – Kiếm Chỉ Thần Châu - Chương 31

Editor: Lily

Ván cờ đã bày sẵn. Trần Trúc dùng chính mình làm mồi nhử, dễ dàng dụ người đàn ông vào tròng.

Trần Trúc mạnh mẽ hôn lên môi người đàn ông, dễ dàng đánh tan chút lý trí mà Từ Lan Đình vẫn luôn tự hào.

Cậu thậm chí có thể cảm nhận được Từ Lan Đình khẽ run rẩy. Trong lúc người đàn ông đang mê đắm, Trần Trúc hé mắt, nhìn hắn chìm trong nụ hôn nồng nhiệt.

Trần Trúc nghĩ, trước đây có phải mình cũng như vậy không? Dễ dàng rơi vào sức hút của người đàn ông này, bị hắn coi như một món đồ chơi tùy ý đùa bỡn.

Còn bây giờ, vai trò như đã đảo ngược, Trần Trúc là người quan sát tỉnh táo, còn Từ Lan Đình lại khó lòng tự kiềm chế mà rơi vào cái bẫy này.

Nhưng Trần Trúc không phải loại cặn bã thích đùa bỡn tình cảm như Từ Lan Đình. Cậu nhìn chằm chằm vào hàng mi đang khẽ run của hắn một lúc, rồi lại từ từ nhắm mắt.

Trần Trúc được người đàn ông ôm vào lòng, chóp mũi ngửi thấy hơi thở lạnh lẽo quen thuộc. Nụ hôn càng thêm sâu, nhưng lòng cậu lại phẳng lặng như mặt nước.

Sau khi nụ hôn kết thúc, đáy mắt Từ Lan Đình dâng lên những gợn sóng ngầm. Trần Trúc đương nhiên hiểu ý hắn, nhưng cậu không có ý định tiến thêm bước nữa.

\”Tối nay ở lại đây.\” Từ Lan Đình quyến luyến vuốt ve tấm lưng Trần Trúc, \”Yên tâm, anh đã chuẩn bị phòng riêng cho em rồi.\”

Trần Trúc khẽ lùi lại một chút, nhỏ giọng đáp: \”Ừm.\” Cậu nghiêng đầu tránh nụ hôn của Từ Lan Đình, không có tâm trạng tiếp tục dây dưa với hắn.

\”Tôi mệt rồi.\” Trần Trúc đứng dậy, \”Phòng riêng ở đâu?\”

Từ Lan Đình hiểu không thể nóng vội, cũng biết việc để Trần Trúc chấp nhận hắn trong thời gian ngắn là không thể. Cho nên, hắn chọn cách tạm thời lùi bước.

\”Đi theo anh.\” Từ Lan Đình vừa đưa tay chỉnh lại cổ áo, vừa dẫn Trần Trúc về hướng phòng ngủ chính.

Phòng riêng nằm ở một khu biệt thự khác, nhưng Từ Lan Đình miệng nói dẫn Trần Trúc đến phòng riêng, thực chất vẫn có ý đồ riêng mà sắp xếp cậu ở ngay phòng ngủ chính sát cạnh phòng ngủ của mình.

Ngồi trước cửa sổ sát đất rộng lớn, nhìn ra khu vườn hoa được chăm sóc tinh tế, Trần Trúc phóng tầm mắt ra xa nhưng không thấy điểm cuối của sơn trang.

Nơi đây trời cao đất rộng, nhưng lại như một chiếc lồng giam khổng lồ, lạnh lẽo, giam cầm người trong vô hình.

Nhưng Trần Trúc không vội bỏ trốn, bởi vì đối thủ của cậu là Từ Lan Đình, nếu cứ một mực trốn tránh chỉ có thể từng bước rơi vào ngõ cụt.

Cậu im lặng ngồi bên cửa sổ một lúc, thì nghe thấy tiếng chuông trên lò sưởi rung lên, leng keng không ngừng.

Trần Trúc đứng dậy, có chút nghi ngờ. Một lát sau, người hầu gõ cửa đi vào: \”Thưa tiên sinh, ngài muốn dùng bữa tối trong phòng hay xuống lầu cùng tam thiếu gia?\”

Trần Trúc không khỏi cảm thán, cuộc sống của người giàu thật sự khiến người ta không thể tưởng tượng nổi.

\”Tôi hơi mệt, không ăn nữa.\” Trần Trúc không nói từ chối lời mời của Từ Lan Đình, cũng không tham dự bữa tối của hắn, khéo léo né tránh sự thăm dò.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.