[Editing | Đm] Nghệ Thuật Làm Lốp Xe Dự Phòng – Kiếm Chỉ Thần Châu – Chương 17 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Editing | Đm] Nghệ Thuật Làm Lốp Xe Dự Phòng – Kiếm Chỉ Thần Châu - Chương 17

Editor: Lily

Khi trời vừa tờ mờ sáng, điện thoại cũ kỹ ở đầu giường Trần Trúc bíp bíp vang lên.

Cậu lật người, nhấc máy.

Đầu dây bên kia, là giọng nói mang đậm âm điệu quê hương của cậu, \”Ông nội sắp không xong rồi.\” Giọng nói của người phụ nữ mang theo tiếng khóc nghẹn ngào, \”Tháng năm ông ấy lăn từ trên dốc xuống, bị thương ở đốt sống lưng. Ông cụ cứng đầu không chịu đi bệnh viện, cố chịu đến cuối cùng đến mức đi không nổi nữa mới chịu đi.\”

Trần Trúc trong nháy mắt tỉnh táo lại, cậu đứng dậy, vừa thu dọn hành lý, vừa hỏi, \”Bây giờ thì sao? Tình hình như thế nào?\”

\”Không xong rồi, không xong rồi… Trúc Tử con mau về đi, chúng ta cũng chỉ cố giấu đến khi con thi xong mới dám nói cho con biết thôi, con mau về đi.\”

Trong khoảnh khắc đó, Trần Trúc lại không nói nên lời.

Đây là lần đầu tiên trong đời, đầu óc cậu trống rỗng.

Thật ra, từ nhỏ đến lớn người cậu sợ nhất chính là Trần Văn Quốc.

Trần Văn Quốc vốn luôn nghiêm khắc, đối với Trần Trúc lại càng nghiêm hơn. Nhưng vào đêm Trần Trúc phải rời nhà đi học ở thủ đô, lại vô tình thấy Trần Văn Quốc lén lút nhét tiền vào trong hành lý của cậu.

Trần Trúc mãi mãi nhớ rõ hình ảnh người ông luôn cứng cỏi, cả đời không chịu thua kém lại khom người khó nhọc bỏ một xấp tiền nhàu nhát vào trong hành lý của cậu.

Trước đây Trần Trúc không hiểu, vì sao ông nội lại keo kiệt tới mức kể cả một nụ cười, mãi đến khi Trần Trúc dần trưởng thành, mới hiểu được đằng sau sự nghiêm khắc của Trần Văn Quốc mang ý nghĩa gì.

Một đứa trẻ mồ côi từ nhỏ phải nương nhờ mái hiên nhà người khác, muốn nuôi dưỡng nên một thân cốt cách quân tử khó khăn đến mức nào.

Trần Văn Quốc dùng một phương pháp cực đoan nhất, cũng là một phương pháp bất đắc dĩ nhất, ép Trần Trúc trở thành hình dáng mà ông kỳ vọng.

Trên vai Trần Trúc có sự kỳ vọng của Trần Văn Quốc, cũng có tình yêu âm thầm của Trần Văn Quốc.

\”Bây giờ con đặt vé.\” Trần Trúc bình tĩnh nói, nhưng tay thu dọn hành lý lại không kìm được mà run lên.

Trong lúc luống cuống, Trần Trúc vô tình liếc thấy trên bàn học, mấy chữ mạnh mẽ như có sức mạnh nào đó.

Thiên đạo thù cần— là chiếc thước kẻ mà Trần Văn Quốc treo lơ lửng trên đầu Trần Trúc.

Trần Trúc biết sự nghiêm khắc của Trần Văn Quốc, biết sự cố chấp, cứng nhắc của ông.

Nhưng chưa từng nghĩ, Trần Văn Quốc lại có ngày ngã xuống. Cậu chưa bao giờ nghĩ, một người vĩ đại như núi cũng sẽ ngã xuống chỉ trong một đêm.

Trần Trúc còn chưa kịp chuẩn bị tâm lý, thì chuyện sinh tử đã ập thẳng vào mặt cậu.

Cậu liền đến ga tàu trong đêm, đến quầy bán vé mới phát hiện, tất cả tiền của cậu gom lại cũng không đủ để mua một vé tàu cao tốc.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.