[Edited/Đam Mỹ] Dâu Tây Ba Ba Pi – Phiên ngoại 7 [LH x TM]: Mẹ không biết Tô Mộc, không cần nói em ấy như vậy. – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 5 lượt xem
  • 8 tháng trước

[Edited/Đam Mỹ] Dâu Tây Ba Ba Pi - Phiên ngoại 7 [LH x TM]: Mẹ không biết Tô Mộc, không cần nói em ấy như vậy.

Editor: VIÊN NGỌC THÁNG 10 (oct_opal)

.

Truyện chỉ được đăng tải trên wattpad Viên Ngọc Tháng 10 (oct_opal), còn những trang khác đều là re-up/giả mạo.

.

Buổi trưa tan học, Tô Mộc chạy đến cửa phòng học của Cố Noãn để đợi cậu. Cố Noãn mệt mỏi, lê bước chân nặng nề đi ra, đỡ eo, đưa chìa khóa xe cho Tô Mộc: \”Lúc về cậu lái xe được không? Thắt lưng tớ đau quá.\”

\”Được rồi! Xe của cậu oách thật đó!\” Tô Mộc cầu còn không được, bỏ chìa khóa xe vào trong túi, xoay người đỡ Cố Noãn bước đi, \”Hàn Dương thật không biết thu liễm mà.\”

\”…Là lỗi của tớ.\”

\”Nói tớ nghe một chút?\”

Tô Mộc khiêm tốn thỉnh giáo: \”Tiền bối, chuyện kia, tớ tình cờ…tớ cũng muốn phạm sai lầm.\”

Cố Noãn kinh ngạc: \”Cậu ở nhà hắn lâu như vậy mà còn chưa có…\”

Lời nói ra được một nửa, cậu bị Tô Mộc dùng tay che miệng, Cố Noãn kêu \’a a a\’ vài tiếng. Khi Tô Mộc buông tay ra, cậu lùi lại hai bước: \”Có phải Lương Hiệt không được không? Lần trước tớ nghe người ta nói, người có tin tức tố mùi hoa mộc miên vốn lạnh nhạt…\”

Cố Noãn còn lấy điện thoại di động ra tìm kiếm.

(Truyện chỉ được đăng tải trên wattpad Viên Ngọc Tháng 10 (oct_opal), còn những trang khác đều là re-up/giả mạo.)

\”Phi Phi! Phương diện kia Lương Hiệt vẫn khỏe!\” Tô Mộc đoạt lấy điện thoại của Cố Noãn, nhét vào trong cặp của cậu, thúc giục, \”Đi thôi đi thôi, Lương Hiệt vẫn đang đợi tớ về ăn trưa.\”

Khoảng mười một giờ, Tô Mộc cầm theo ly trà sữa, hào hứng mở cửa căn hộ.

Tiếng nói vang dội.

\”Lương Hiệt, em có mua trà sữa về đây! Là tiệm lần trước anh nói rất ngon ấy. Hôm nay quá nhiều người xếp hàng đợi mua. Đến lượt em chỉ còn một ly thôi.\”

Y cúi đầu chuẩn bị thay giày, lẩm bẩm nói: \”Giày cao gót ở cửa này là của ai vậy ta?\”

Sẽ không phải là Từ Lâm lại đến chứ?

Không đợi Tô Mộc cởi giày thể thao, đã nhìn thấy một người phụ nữ Omega trang điểm tinh xảo, khí chất tao nhã ở phòng khách đối diện với cửa ra vào, đang ngồi trên sô pha uống trà. Bên cạnh bà là một thư ký trông giống như một vệ sĩ, mặc một bộ âu phục màu đen.

(Truyện chỉ được đăng tải trên wattpad Viên Ngọc Tháng 10 (oct_opal), còn những trang khác đều là re-up/giả mạo.)

Đánh giá ngoại hình của bà, nhiều lắm cũng chỉ có thể đoán bà đã ngoài 30 tuổi.

Nhưng Tô Mộc biết, người có tiền đều sẽ bảo dưỡng mình. Tỷ như bố và ba của Cố Noãn, hai người đó trông còn rất trẻ.

Tô Mộc cẩn thận nhìn bà, nhìn khuôn mặt rất giống với Lương Hiệt, sau đó quay đầu liếc nhìn Lương Hiệt sắc mặt nặng nề, lờ mờ đoán được thân phận của người phụ nữ này.

Không đợi Lương Hiệt nói chuyện, Tô Mộc lập tức đứng thẳng người, cung kính nói: \”Xin chào bác gái, cháu tên là Tô Mộc. Là…của Lương Hiệt.\” Y sợ mình đường đột, liền nói, \”Là bạn của Lương Hiệt.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.