Truyện chỉ được đăng tải ở wattpad Bánh cá nhỏ, các bạn thương tui thì vui lòng không đọc ở chỗ khác và đọc ở nhà chính chủ edit nha. Cảm ơn rất nhiều!💋
———————————————–
Pháo hoa bên ngoài vẫn còn đang tiếp tục nở rộ. Tần Chu cong mắt, ánh sáng rực rỡ của pháo hoa phản chiếu ngược lại vào trong đôi con ngươi đẹp đẽ ấy.
Tần Chu nghe thấy tiếng pháo hoa trong điện thoại, hỏi: \”Anh cũng ở gần đây sao?\”
\”Ừm.\” Hạ Dương thừa nhận.
Hạ Dương đứng bên cạnh cửa sổ, nhìn ngắm pháo hoa bên ngoài. Hai người ở cùng một khách sạn, cùng một vị trí, nhưng lại khác số tầng. Nhưng Hạ Dương cũng không định xuống dưới quấy rầy cậu, hắn chỉ là muốn cùng người ở đầu dây bên kia điện thoại ngắm pháo hoa mà thôi.
Hạ Dương hỏi: \”Em có muốn ước gì đó không?\”
\”Ước cái gì cơ chứ?\” Tần Chu khẽ cười một tiếng.
\”Cái gì cũng được.\” Hạ Dương rũ mắt xuống, nhẹ giọng nói: \”Điều ước trong ngày sinh nhật sẽ thành hiện thực.\”
\”Tôi có phải trẻ con đâu.\” Tần Chu bật cười.
Hạ Dương không nói gì. Cậu rõ ràng là một đứa trẻ to xác mà, sau khi uống say còn lôi kéo người khác huyên thuyên muốn nghe kể chuyện, ngay cả lúc ăn dâu tây còn vụng về không cẩn thận ăn phải lá dâu.
Một lát sau, Hạ Dương lại nói: \”Em ước đi.\”
\”Tôi thật sự không có nguyện vọng gì cả.\” Tần Chu cười.
\”Có muốn ra ngoài ăn khuya gì đó không?\”
\”Không cần đâu.\” Tần Chu dựa vào cửa sổ, đáp: \”Tôi đã tắm rửa thay áo ngủ xong xuôi hết rồi.\”
\”Ra ngoài ăn bữa cơm mừng sinh nhật cũng không đi sao?\”
\”Không cần, trước kia cũng đều là như vậy mà.\” Tần Chu nhìn bầu trời đêm, nhất thời có chút xuất thần.
Lúc trước khoảng thời gian năm năm mà cậu đi theo Hạ Dương kia, Hạ Dương chưa từng nhớ rõ sinh nhật của cậu. Bọn họ đã quen biết nhau lâu như vậy rồi mà lần này vẫn là lần đầu tiên Hạ Dương tổ chức sinh nhật cho cậu.
Kỳ thật chuyện này làm cậu khá là ngạc nhiên.
Hạ Dương: \”Sau này anh đều sẽ ở bên cạnh em.\”
Tần Chu trầm mặc một lúc, sau đó nói: \”Hạ Dương, đừng như vậy.\”
Cậu thực sự rất cảm kích vì pháo hoa sinh nhật mà Hạ Dương đã tặng cho cậu, nhưng mà cậu lại không có cách nào đáp lại hắn.
Tần Chu nói: \”Như tôi đã nói lúc trước, hiện tại tôi tạm thời không suy xét đến chuyện yêu đương.\”
\”Cũng chỉ là làm bạn thôi.\”
\”Nào có kiểu làm bạn nào như vậy chứ…\” Tần Chu khẽ cười một tiếng: \”Giống như lốp xe dự phòng ấy.\”
\”Làm lốp xe dự phòng cũng được.\” Hạ Dương vẫn rất cố chấp.
Tần Chu không muốn tiếp tục đề tài này nữa: \”Đã khuya rồi, nghỉ ngơi sớm một chút đi.\”
Ngoài cửa sổ, pháo hoa đã kết thúc. Tần Chu kéo rèm lại rồi quay trở lại giường ngủ.