Truyện chỉ được đăng tải ở wattpad Bánh cá nhỏ, các bạn thương tui thì vui lòng không đọc ở chỗ khác và đọc ở nhà chính chủ edit nha. Cảm ơn rất nhiều!💋
—————————————————–
Kỳ Kỳ mờ mịt nhìn về phía cửa, duỗi móng cào cào mặt đất tựa hồ như muốn đi ra ngoài tìm Tần Chu.
\”Kỳ Kỳ.\” Hạ Dương gọi một tiếng: \”Trở về.\”
Kỳ Kỳ quay đầu lại, nhìn chằm chằm Hạ Dương một lúc lâu, cuối cùng vẫn chậm rãi quay trở lại. Kỳ Kỳ nằm dài trên thảm, thỉnh thoảng liếc nhìn ra cửa chờ Tần Chu trở về.
Hạ Dương xoay người vào ban công, châm một điếu thuốc. Chung cư thiếu đi một người, không gian liền trở nên vắng vẻ. Rõ ràng một ngày trước bọn họ còn ôm ôm hôn hôn, nhưng chỉ chớp mắt đã không còn lại gì nữa.
Hạ Dương nhìn ngoài cửa sổ, đầu ngón tay lấp lóe vệt sáng mẩu thuốc bốc cháy. Dần dần, điếu thuốc trên tay càng ngày càng ngắn, tàn thuốc vương đầy trên mặt đất.
Buổi tối, dì bảo mẫu đến nấu cơm. Bà theo thói quen định làm bữa tối cho hai người như thường ngày, nhưng bị Hạ Dương ngăn lại.
\”Tối nay không cần nấu.\”
\”Được.\” Bà nghe vậy thì gật đầu đáp ứng, xoay người đi tới ngăn tủ bên kia cầm đồ hộp đút cho Kỳ Kỳ ăn.
Sau khi Kỳ Kỳ ăn xong, nó ngậm lấy dây xích trong phòng khách kéo lê lết trên nền nhà đi tìm Hạ Dương. Kỳ Kỳ đem dây xích thả xuống trước mặt hắn. Hạ Dương nhìn chằm chằm vào sợi dây xích hồi lâu, cuối cùng vẫn là cầm lấy đeo vào cho Kỳ Kỳ rồi dẫn nó ra ngoài.
Chỉ là như trước đây thì hai vị chủ nhân đều cùng Kỳ Kỳ tản bộ, nhưng hôm nay lại chỉ có một mình Hạ Dương. Kỳ Kỳ ở bên ngoài thỏa mãn chơi một vòng, sau khi về nhà liền tiếp tục lăn lộn chơi trong phòng khách.
Hạ Dương một mình trở về phòng ngủ chính. Bên trong phòng ngủ, nơi đâu cũng nhuốm ngập tràn hơi thở sinh hoạt của hai người bọn họ. Trên tủ đầu giường là ly nước Tần Chu đã dùng qua, trên bàn còn có một cuốn tạp chí cậu chưa kịp xem xong…
Hạ Dương cầm điện thoại, ngây ngẩn nhìn thông tin liên lạc của cậu hồi lâu. Bất quá Hạ Dương còn chưa kịp nhấn nút gọi thì trên màn hình đột nhiên hiện lên có một cuộc gọi đến…
Là Tần Chu gọi tới.
Hạ Dương lập tức bắt máy: \”Yến Yến.\”
\”Hạ Dương, lúc nãy tôi vừa mở vali hành lý ra sắp xếp thì thấy hộp nhẫn.\” Thiếu niên bên kia điện thoại nói: \”Có thể lúc tôi thu dọn đồ đạc đã không cẩn thận cầm nhầm nó rồi.\”
Hạ Dương không nói gì. Hộp nhẫn kia là do hắn đã cố ý bỏ vào vali lúc sáng.
\”Ngày mai tôi sẽ tìm người đem nhẫn trả lại.\” Tần Chu nói.
\”Không cần.\” Hạ Dương hơi cúi đầu: \”Em giữ lại đi.\”
\”Quá quý giá, tôi không dám nhận.\” Tần Chu nhìn hộp nhẫn trong tay, khẽ nhíu mày. Tuy rằng cậu không biết nhiều về trang sức, nhưng với thân phận của Hạ Dương thì thứ này khẳng định không hề rẻ.