Edit[Đm] Quan Hệ Thế Thân(Tiểu Thuyết)-(Hoàn) – Chương 82: Chính thức cầu hôn – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Edit[Đm] Quan Hệ Thế Thân(Tiểu Thuyết)-(Hoàn) - Chương 82: Chính thức cầu hôn

Truyện chỉ được đăng tải ở wattpad Bánh cá nhỏ, các bạn thương tui thì vui lòng không đọc ở chỗ khác và đọc ở nhà chính chủ edit nha. Cảm ơn rất nhiều!💋

—————————————————-

Dâu tây có vị ngọt.

Hạ Dương nhìn thiếu niên trước mặt, khẽ lại gần lần nữa tựa hồ như muốn hôn tiếp. Bất quá Tần Chu đã kịp thời lui về phía sau, cười cười đưa dâu tây chặn môi Hạ Dương lại. Hạ Dương thuận thế cắn một cái, Tần Chu cũng xoay người trở lại bãi cỏ tiếp tục chơi với Kỳ Kỳ.

Nắng chiều còn rất ấm áp, Tần Chu híp mắt lại, cảm thấy có chút buồn ngủ. Kỳ Kỳ thì đã gối đầu lên đùi Tần Chu nhắm hai mắt lại ngủ rồi. Đột nhiên, lỗ tai Kỳ Kỳ cử động khi nghe thấy tiếng động.

Kỳ Kỳ mở mắt ra nhìn sang bên cạnh thì thấy vị chủ nhân kia của mình đang đến đây. Hạ Dương đi tới bên cạnh Tần Chu rồi cũng ngồi xuống bãi cỏ. 

Tần Chu có chút mệt mỏi, vì thế thuận thế dựa vào vai Hạ Dương lười biếng tùy ý nói: \”Nếu ở đây có một cái giường là tốt rồi, có thể trực tiếp ngủ bên ngoài…\”

Hạ Dương: \”Để anh gọi người qua đây ngày mai làm một cái giường cho em.\”

Tần Chu hơi sửng sốt, vội vàng đáp: \”Không cần, tôi chỉ tùy tiện nói thôi.\”

Dù sao cậu cũng sẽ không ở đây lâu. Tần Chu nhắm mắt lại ngủ gật trên vai Hạ Dương. Đến khi Tần Chu tỉnh lại thì phát hiện bản thân đã nằm ở trên giường rồi.

Xung quanh thật yên tĩnh, những tấm rèm trong phòng ngủ cũng được kéo lại cẩn thận. Tần Chu đứng dậy nhìn về phía ban công, liền nhìn thấy bên ngoài có một bóng người. Hạ Dương đang dựa vào ghế nằm, trên tay lật một cuốn album ảnh.

Tần Chu đi tới ngồi bên cạnh hắn, chợt chú ý tới trên bàn có một tấm mộc bài nhỏ. Tấm mộc bài này trông hơi cũ, Tần Chu vừa nhìn thấy tấm mộc bài này liền cảm thấy nét chữ có chút quen mắt nên cầm nó lên xem.

【 Nguyện Hạ Dương mãi mãi bình an 】

Tần Chu vuốt ve nét chữ trên tấm mộc bài, lúc này mới nhớ tới đây là tấm mộc bài cầu phúc mà lúc trước chính tay cậu viết ở An Thạch. Không nghĩ tới vòng đi vòng lại, tấm mộc bài này vẫn là bị Hạ Dương lấy được.

Mộc bài đã phai màu, Tần Chu hơi kinh ngạc hỏi: \”Sao anh vẫn còn giữ nó?\”

Hạ Dương ngẩng đầu, đặt cuốn album lên bàn rồi trả lời: \”Là vì nó do em tự tay viết.\”

\”Cũ như vậy rồi, ném đi.\” Tần Chu tùy tay để mộc bài xuống lại mặt bàn.

\”Không ném.\” Hạ Dương cầm mộc bài lên, thấp giọng nói: \”Anh muốn giữ lại nó.\”

Tần Chu cũng không nói nữa, lại nhìn thoáng qua cuốn album trên bàn. Tình cờ là cuốn album cũng đang mở ra, Tần Chu lập tức liền thấy một bức ảnh ở giữa, là ảnh chụp chung của Hạ Dương và Thẩm Tu Trúc.

Hạ Dương ở bên cạnh cũng chú ý tới ánh mắt của Tần Chu liền lên tiếng: \”Đây là album ảnh do mẹ anh để lại, cũng đều là ảnh bà ấy chụp.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.