Truyện chỉ được đăng tải ở wattpad Bánh cá nhỏ, các bạn thương tui thì vui lòng không đọc ở chỗ khác và đọc ở nhà chính chủ edit nha. Cảm ơn rất nhiều!💋
————————————————-
Hiện trường vụ tai nạn một mảnh hỗn loạn.
Hai tay Giang Lâm chỉ biết ôm chặt người trong lòng ngực mình, đầu óc hoàn toàn trống rỗng không biết nên làm cái gì bây giờ. Cho đến khi một bàn tay bên cạnh vươn tới ôm Tần Chu đi.
Giang Lâm theo bản năng ngẩng đầu, liền nhìn thấy là Hạ Dương đến. Hạ Dương ôm Tần Chu lên, nhưng trạng thái Tần Chu vẫn như cũ chết lặng mở to hai mắt, hoàn toàn không có chút phản ứng gì.
\”Yến Yến?\” Hạ Dương nhẹ giọng gọi một tiếng.
Người thiếu niên vẫn không có phản ứng gì, đôi môi chỉ khẽ mấp máp tựa hồ như đang nói điều gì đó. Hạ Dương hơi cúi đầu lại gần, nghe được thanh âm của cậu…
\”Thực xin lỗi… Thực xin lỗi…\”
Tần Chu không ngừng lặp đi lặp lại ba chữ này.
– Bệnh viện tư nhân –
Bác sĩ đã kiểm tra cho Tần Chu xong xuôi, trên người không có vết thương nào. Bất quá Tần Chu vẫn không hề nhúc nhích, hai mắt mở to nhưng Tần Chu lại như cách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài, hoàn toàn không có chút phản ứng.
Bác sĩ tìm gặp Hạ Dương, lịch sự hỏi: \”Bệnh nhân trước đây có phải đã chịu kích thích gì đó hay không?\”
Hạ Dương trầm mặc một lúc, sau đó trả lời: \”Trước kia cậu ấy từng bị tai nạn xe cộ.\”
Bác sĩ kiến nghị: \”Hạ thiếu, tốt nhất là tìm bác sĩ tâm lý đến xem sao, trong khoảng thời gian này nhớ phải chú ý chăm sóc bên cậu ấy nhiều hơn.\”
\”Vâng.\” Hạ Dương đáp ứng.
Hạ Dương đi tới trước cửa phòng bệnh, nhìn thấy thiếu niên trong phòng vẫn ngồi ở trên giường, nhìn ra ngoài cửa sổ không biết đang suy nghĩ gì.
Hạ Dương bước tới ngồi xổm xuống trước mặt Tần Chu, nắm lấy tay cậu gọi nhỏ: \”Yến Yến.\”
Tần Chu tựa hồ như không nghe thấy. Thật lâu sau, Tần Chu mới hậu tri hậu giác phản ứng lại, chậm rãi cúi đầu nhìn phía Hạ Dương.
Đôi mắt đào hoa xinh đẹp kia có chút ươn ướt, Tần Chu vừa chớp chớp mắt, giọt lệ nơi khóe mắt liền rơi xuống. Hạ Dương đưa tay lên, đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve khóe mắt cậu.
\”Đừng khóc.\”
Hạ Dương chậm rãi lau nước mắt. Nhưng những giọt nước mắt đó lại càng ngày càng nhiều, không thể ngăn lại được.
Hai mắt Tần Chu đỏ hoe, thì thầm lặp đi lặp lại: \”Tôi xin lỗi… Tôi xin lỗi…\”
Hạ Dương đứng dậy ôm Tần Chu vào trong lòng mình, bàn tay nhẹ nhàng vỗ vỗ sau lưng trấn an: \”Không sao đâu.\”
\”Thực xin lỗi… Thực xin lỗi…\” Tần Chu cứ không ngừng xin lỗi, dường như rơi vào một cơn ác mộng không thể thoát được.