Truyện chỉ được đăng tải ở wattpad Bánh cá nhỏ, các bạn thương tui thì vui lòng không đọc ở chỗ khác và đọc ở nhà chính chủ edit nha. Cảm ơn rất nhiều!💋
————————————————-
Nhưng lần này Hạ Dương không có ý định dừng lại, tựa hồ rất có chấp niệm đối với việc hôn môi, tiếp tục cúi người xuống.
\”Yến Yến….\”
Tần Chu nghe thanh âm bên tai có chút không thể hiểu được.
Rõ ràng trước đây mỗi khi thân mật cậu đều đòi hôn môi rất nhiều lần, nhưng lần nào cũng bị Hạ Dương cự tuyệt. Bây giờ cậu không cần nữa thì Hạ Dương lại cố chấp muốn hôn.
Thật là số phận trêu ngươi.
Tâm trí Tần Chu rối loạn lung tung suy nghĩ rất nhiều, nhưng rất mau liền không còn khí lực để nghĩ đến chuyện khác nữa, cơ thể hoàn toàn bị dục vọng chi phối.
Đây không phải là lần đầu tiên hai người bọn họ thân mật, vậy nên đã rất quen thuộc cơ thể của nhau, lên giường cũng thực hòa hợp. Sau khi kết thúc, Tần Chu từ từ bình tĩnh lại chậm rãi hô hấp, nhiệt độ trong cơ thể cũng dần dần hạ xuống.
Tác dụng của thuốc đã giảm bớt, vì thế mà mệt mỏi và buồn ngủ lập tức kéo đến. Dưới người có cảm giác nhớp nháp khó chịu nhưng Tần Chu cũng lười đi rửa sạch, chỉ muốn ngủ một giấc thôi nên liền trở mình quay lưng về phía Hạ Dương.
Ngay khi Tần Chu nhắm mắt chuẩn bị ngủ thiếp đi thì đột nhiên cảm giác được thân thể bị người khác ôm lên. Hạ Dương ôm cơ thể nhỏ bé trong lòng ngực đi về phía phòng tắm rồi đặt cậu vào bồn tắm.
Hạ Dương từ sau lưng ôm lấy Tần Chu, tách hai chân cậu ra rồi từ từ rửa sạch. Bất quá đây cũng là lần đầu tiên Hạ Dương làm việc này nên động tác có chút vụng về, còn rất cẩn thận lau chùi nhẹ nhàng.
Hạ Dương nhìn xuống thiếu niên trong tay, thấp giọng hỏi: \”Ai hạ thuốc em?\”
Cơ thể Tần Chu chỗ nào cũng mệt rã rời, nên tùy ý đáp: \”Người đại diện.\”
Hạ Dương nghe vậy khẽ nhíu mày, nhưng cũng không hỏi thêm gì nữa.
Trong lúc Hạ Dương tiếp tục rửa sạch chỗ đó cho Tần Chu thì tầm mắt lơ đãng rơi vào trên bắp chân trái của cậu, liền phát hiện vết sẹo chói mắt đập thẳng vào mắt hắn. Hạ Dương cúi đầu định dò hỏi chuyện này thì thấy thiếu niên trong lòng ngực đã thiếp đi từ lúc nào.
Khi Tần Chu tỉnh lại đã là giữa trưa ngày hôm sau. Sau lưng còn dán vào một lồng ngực ấm áp, trên eo cũng nhiều thêm một cánh tay.
Tần Chu hơi nhíu mày, dời tay trên eo ra rồi ngồi dậy. Tần Chu vươn tay lấy điện thoại trên tủ đầu giường tới, vừa mở khóa màn hình đã thấy hiện ra rất nhiều cuộc gọi nhỡ.
Ngoài cuộc gọi từ người đại diện thì còn có cả Giang Lâm và Tô Đường. Tần Chu lên WeChat trước, nhìn thấy Tô Đường gửi đến không ít tin nhắn thúc giục cậu mau lên để đuổi kịp máy bay. Vốn dĩ cậu và Tô Đường dự định chiều nay sẽ trở về, nhưng hiện tại thời gian đã không còn kịp rồi.