Truyện chỉ được đăng tải ở wattpad Bánh cá nhỏ, các bạn thương tui thì vui lòng không đọc ở chỗ khác và đọc ở nhà chính chủ edit nha. Cảm ơn rất nhiều!💋
———————————————–
Hứa Thừa Yến duỗi tay câu lấy cà vạt Hạ Dương, chậm rãi hỏi: \”Có ích lợi gì không?\”
\”Tăng lương.\”
Hứa Thừa Yến bật cười, một tay vừa cởi cà vạt ra vừa hỏi tiếp: \”Còn gì khác nữa không?\”
\”Thăng chức, làm bà chủ.\” Hạ Dương thoáng dùng sức ôm chặt eo người nọ: \”Cậu có muốn cân nhắc không?\”
\”Vậy phiền Hạ tổng làm nhanh lên nào.\” Hứa Thừa Yến mỉm cười, ném cà vạt sang một bên rồi ôm lấy bả vai Hạ Dương.
Nhiệt độ điều hòa trong phòng hơi thấp, mà nửa người trên của Hứa Thừa Yến lại không mặc gì cả, làn da trần trụi tiếp xúc với không khí có chút lạnh lẽo.
Nhiệt độ trên người Hạ Dương lại khá cao, bàn tay ấm áp to lớn chạm vào tấm lưng lạnh lẽo, chậm rãi trượt xuống dọc theo xương sống sờ đến vòng eo mảnh mai. Hạ Dương ôm chặt người trong ngực, sau đó dùng sức trực tiếp bế cậu đặt lên trên bàn bên cạnh.
Mặt bàn cũng lạnh làm Hứa Thừa Yến khẽ rụt người lại, nhịn không được oán giận một câu: \”Điều hòa lạnh quá.\”
Thế là Hạ Dương tăng nhiệt độ điều hòa trong phòng lên, nhanh chóng cởi bỏ áo khoác rồi đến cúc áo sơ mi.
Hứa Thừa Yến nhìn theo động tác của Hạ Dương: \”Làm ở trên bàn à?\”
\”Ừm.\” Hạ Dương đáp lại.
\”Sẽ làm bẩn bàn đấy.\” Hứa Thừa Yến khá ngại chuyện này.
\”Vậy lên giường?\”
\”Sẽ làm bẩn giường.\”
Hạ Dương ngừng cởi cúc áo, tiến lên chống hai tay sang hai bên người cậu, híp mắt hỏi: \”Thế em muốn làm ở đâu?\”
\”Phòng tắm đi, làm xong có thể trực tiếp tắm luôn, tiết kiệm thời gian.\” Hứa Thừa Yến sờ sờ mặt Hạ Dương, từ tốn thúc giục: \”Anh nhanh lên đi, em còn phải làm xong bảng biểu trước khi tan tầm nữa.\”
Hứa Thừa Yến còn đang nhớ thương đến bảng biểu chưa làm xong của mình, thời thời khắc khắc ghi nhớ thân phận thư ký thực tập này. Nhưng ông chủ Hạ lại nhíu mày, tựa hồ không hy vọng thư ký Hứa chăm chỉ quá.
\”Anh sẽ tận lực.\” Hạ Dương mơ hồ đáp lại một câu, sau đó liền vươn tay về phía cậu.
Hứa Thừa Yến phối hợp nhích lại gần để Hạ Dương ôm lên, nghĩ rằng Hạ Dương sẽ ôm mình vào phòng tắm. Nhưng theo động tác của Hạ Dương thì Hứa Thừa Yến phát hiện mình lại bị ôm tới bên cửa sổ, đột nhiên trong lòng có loại dự cảm không tốt lắm.
Phòng nghỉ có cửa sổ sát đất, lại cao mấy chục tầng, nhìn ra bên ngoài liền thấy thành phố đều như nhỏ lại. Hạ Dương ôm người trong lòng ngực đặt xuống bên cạnh cửa sổ sát đất, sau đó giữ lấy hai cổ tay cậu đè lên trên cửa kính trong suốt.
Hứa Thừa Yến nghiêng đầu hỏi: \”Không đến phòng tắm à?\”
\”Bọn mình còn chưa thử qua chỗ cửa sổ.\” Hạ Dương cúi đầu, một nụ hôn nhẹ nhàng rơi lên gáy thiếu niên.