Truyện chỉ được đăng tải ở wattpad Bánh cá nhỏ, các bạn thương tui thì vui lòng không đọc ở chỗ khác và đọc ở nhà chính chủ edit nha. Cảm ơn rất nhiều!💋
——————————————–
Trong phòng tràn đầy hương hoa hồng ái muội. Còng tay va vào đầu giường phát ra âm thanh giòn tan.
Giường đôi khẽ đung đưa, Hạ Dương đè trên người Hứa Thừa Yến, giống như đang trừng phạt cậu mà không lưu tình chút nào.
Hứa Thừa Yến chịu không nổi, tay phải bị trói chặt vào đầu giường không thể thoát ra được, tay trái cũng bị Hạ Dương ấn trên đỉnh đầu, chỉ có thể nhỏ giọng xin tha Hạ Dương làm chậm lại một chút.
Hạ Dương nghe được âm thanh xin tha bên tai thì không chỉ không hề chậm lại mà còn càng thêm mãnh liệt hơn nữa.
\”Dáng người rất được?\” Giọng điệu Hạ Dương có chút nguy hiểm.
Lúc này Hứa Thừa Yến mới hiểu chuyện gì đang xảy ra, đành phải nói: \”Em chỉ tùy tiện nói một câu thôi…\”
\”Tùy tiện nói cũng không được.\” Thanh âm Hạ Dương vẫn lạnh nhạt như cũ, nhưng cũng âm thầm giảm tiết tấy, bàn tay đang nắm chặt tay cậu cũng thoáng buông lỏng ra.
Hứa Thừa Yến cuối cùng cũng có thời gian để thở dốc, một bàn tay được khôi phục tự do thì nhịn không được duỗi tay ra sờ sờ mặt Hạ Dương, đầu ngón tay lau mồ hôi trên mặt hắn đi rồi trêu chọc: \”Sao anh lại dễ ghi thù vậy…\”
\”Anh ghi thù?\” Hạ Dương chau mày, dường như lại bị những lời này chọc giận mà động tác kế tiếp cũng trở nên ác liệt hơn.
Ban đầu Hứa Thừa Yến còn có tâm tư nghĩ tới những thứ linh tinh đó, nhưng ngay sau đó thì không còn thừa chút tinh lực nào nữa, lực chú ý hoàn toàn bị Hạ Dương khống chế.
Âm thanh còng tay va vào đầu giường càng ngày càng lớn, giường cũng rung chuyển kịch liệt hơn. Chờ đến khi tiếng động trong phòng cuối cùng cũng dừng lại thì đã là rạng sáng.
Hứa Thừa Yến còn chưa hồi phục lại sau trận ân ái vừa nãy, thở hổn hển nhìn nam nhân nằm trên người mình, sau đó thoáng nhích dậy muốn hôn môi. Hạ Dương vừa đáp lại nụ hôn kia vừa cởi còng tay trên tay Hứa Thừa Yến ra.
Còng tay này là loại còng tay tình thú được sản xuất đặc biệt, bên trong lót một lớp đệm mềm nên khi còng vào tay sẽ không bị đau. Chỉ là vừa nãy làm hơi kịch liệt nên cổ tay Hứa Thừa Yến vẫn đỏ cả lên.
Hạ Dương xoa xoa cổ tay cậu một lúc, sau đó bế cậu lên đi về phía phòng tắm. Hứa Thừa Yến vô cùng buồn ngủ ghé vào vai Hạ Dương, chuẩn bị thiếp đi.
Hạ Dương rửa sạch hạ thân cho cậu xong, sau đó lấy sữa tắm chuẩn bị tắm cho cậu thì đột nhiên chú ý tới tay phải của mình trống rỗng, châm này liền nhíu lại: \”Chiếc nhẫn mất rồi.\”
\”Hả?\” Hứa Thừa Yến thoáng tỉnh táo lại, mở mắt ra.
Hạ Dương duỗi tay tới trước mặt Hứa Thừa Yến, lặp lại một lần nữa: \”Chiếc nhẫn mất rồi.\”
Hứa Thừa Yến nhìn lên tay Hạ Dương, lúc này mới nhận ra chiếc nhẫn mà Hạ Dương nói chính là chiếc nhẫn mây kia. Chiếc nhẫn kia vốn dĩ cậu chỉ tùy tiện làm ra, cũng tương đối mỏng manh, chắc là đã bị đứt lúc vận động mạnh trên giường hồi nãy.