Truyện chỉ được đăng tải ở wattpad Bánh cá nhỏ, các bạn thương tui thì vui lòng không đọc ở chỗ khác và đọc ở nhà chính chủ edit nha. Cảm ơn rất nhiều!💋
——————————————–
Hứa Thừa Yến nhìn chiếc nhẫn trên tay, sau vẫn tháo ra: \”Anh đừng quậy nữa.\”
Nhưng Hạ Dương lại thấy rất có cảm giác nghi thức, kiên quyết nói: \”Anh muốn cầu hôn em.\”
\”Thật sự không cần đâu mà.\” Hứa Thừa Yến than nhẹ, đành phải nói: \”Cho dù anh có mua thêm nhẫn thì em cũng không mang tới nó.\”
Hứa Thừa Yến cất nhẫn ngọc lục bảo lại hộp trưng bày, sau đó tiếp tục chọn khuy măng sét. Cuối cùng Hứa Thừa Yến mua hai chiếc khuy măng sét, còn chọn thêm một vài cái kẹp cà vạt để phối với bộ vest.
Từ cửa hàng trang sức đi ra thì thời gian cũng không còn sớm nữa. Hai người vừa ra cửa thì đi thẳng đến chỗ nhà hàng. Chỉ là dọc đường Hạ Dương vẫn luôn xụ mặt, vì không mua được nhẫn cưới nên tâm trạng không tốt lắm.
Hứa Thừa Yến cũng chú ý thấy cảm xúc của Hạ Dương hạ xuống bèn lại gần nắm lấy tay hắn rồi ngoéo một cái vào lòng bàn tay kia. Hạ Dương vẫn không nói gì, nhưng cũng nắm chặt lại bàn tay cậu.
Bữa tối hôm nay ăn ở một nhà hàng xoay trên tầng cao nhất của tòa nhà thương mại, Hạ Dương đã đặt một phòng. Hứa Thừa Yến ngồi xuống chỗ ngồi, quan sát xung quanh một vòng.
Chỗ này cậu đã tới một lần, là năm đó Hạ Dương đã đưa cậu tới đây. Trên bàn ăn có một lọ hoa trang trí nhỏ với một vài sợi mây mỏng được cắm vào đó. Hứa Thừa Yến thuận tay rút một sợi mây trong đó ra, nhàm chán nghịch thứ này để giết thời gian.
Hạ Dương ngồi ở đối diện, vẫn còn đang suy nghĩ về chuyện cầu hôn: \”Anh thấy vẫn nên mua lại nhẫn rồi chính thức cầu hôn em lần nữa.\”
\”Anh đã cầu hôn rồi.\” Hứa Thừa Yến dùng sợi mây đó làm thành một chiếc nhẫn rồi đeo vào tay xem thử có vừa hay không, một bên nói với Hạ Dương: \”Năm ngoái anh đã cầu hôn em ở ngay chỗ này đây.\”
Nhẫn làm bằng sợi mây trông cũng thật vừa vặn, Hứa Thừa Yến càng xem càng cảm thấy thuận mắt thế nên cậu tiếp tục đeo nó mà không tháo ra. Nhẫn cưới sapphire mang bên tay trái, còn nhẫn thủ công làm bằng sợi mây thì mang bên tay phải.
\”Lần đó không tính.\” Hạ Dương nhíu mày: \”Em chưa đồng ý.\”
Hứa Thừa Yến lại rút một sợi mây mới để nghịch, trả lời: \”Giống mà, dù sao bây giờ chúng ta cũng đã kết hôn rồi.\”
\”Không giống.\” Hạ Dương ở một số phương diện thật sự rất cố chấp.
Hứa Thừa Yến ngẩng đầu lên nhìn thoáng qua người đối diện, hỏi lại: \”Vậy anh muốn tính thế nào?\”
\”Kế hoạch cầu hôn cụ thể anh vẫn còn chưa nghĩ xong.\” Hạ Dương đã bắt đầu suy nghĩ về các kế hoạch cầu hôn: \”Đầu tiên là cứ hẹn hò theo bình thường, đi dạo phố ăn cơm, sau đó cầu hôn.\”
\”Anh muốn cầu hôn thật à?\” Hứa Thừa Yến vẫn không hiểu lắm tại sao hắn lại cố chấp với chuyện này đến như vậy, cậu tiếp tục nghịch sợi mây trong tay, bất giác chiếc nhẫn thủ công đã bện được một nửa.