Truyện chỉ được đăng tải ở wattpad Bánh cá nhỏ, các bạn thương tui thì vui lòng không đọc ở chỗ khác và đọc ở nhà chính chủ edit nha. Cảm ơn rất nhiều!💋
———————————————
Hai người đứng ở bên đường. Nam nhân với thân hình cao lớn ôm thiếu niên vào trong ngực rồi hôn nhẹ lên môi cậu.
Tuy rằng đang là buổi tối nhưng xung quanh vẫn có một ít người qua lại.
Hứa Thừa Yến hơi sửng sốt, sau khi phản ứng lại bèn khẽ đẩy bả vai Hạ Dương ra, chủ động kết thúc nụ hôn rồi nhắc nhở: \”Có người.\”
Thế nhưng Hạ Dương dường như còn chưa hôn đủ, ôm lấy mặt cậu tiếp tục cọ cọ.
Hứa Thừa Yến đành phải kéo kéo góc áo hắn: \”Về thôi.\”
Hạ Dương gật đầu đồng ý, cố gắng kìm chế tâm tình nắm tay Hứa Thừa Yến cùng nhau trở về. Tài xế đã đợi sẵn ở ngã tư, hai người ngồi vào xe.
Vừa vào trong xe, Hạ Dương ngay lập tức ôm cậu lên đùi mình tiếp tục nụ hôn còn đang dang dở ban nãy. Tấm chắn ngăn cách giữa xe đã được kéo lên, tài xế ngồi ở phía trước không thấy được gì cả, hàng ghế sau cũng đủ rộng rãi để thuận tiện làm được rất nhiều chuyện.
Hạ Dương ngậm lấy môi cậu, liếm nhẹ vài cái trên môi rồi dần dần thâm nhập vào sâu bên trong. Cùng người mình thích hôn môi là một chuyện rất tốt đẹp. Hạ Dương câu lấy đầu lưỡi cậu làm sâu nụ hôn này thêm nữa.
Ngay cả khi đã tách ra một chút để cậu hít thở không khí, Hạ Dương vẫn thường thường hôn lên mặt cậu, dần dần nụ hôn trượt xuống đến cổ rồi bất tri bất giác lưu lại nhiều dấu hickey chói mắt.
Hạ Dương như là hôn nghiện rồi vậy, mãi vẫn không dừng lại được. Hứa Thừa Yến bị hôn tới tấp làm đuôi mắt hơi phiếm hồng, môi cũng sưng lên.
Sau khi về đến nhà cũ, Hạ Dương lại nhanh chóng ôm cậu về phòng ngủ rồi tiếp tục hôn môi. Hứa Thừa Yến bị đặt trên bàn, một tay chống bên cạnh bàn để ổn định thân thể, tay kia ôm lấy bả vai Hạ Dương, bị hôn đến có chút động tình.
Hứa Thừa Yến thở hổn hển, sờ đến trước ngực Hạ Dương rồi kéo kéo cà vạt của hắn. Nhưng ngay khi cậu vừa định cởi cúc áo sơ mi của Hạ Dương ra thì cổ tay đã bị giữ lại.
Hô hấp của Hạ Dương đã trở nên thô trầm, đôi con người đen nhánh sâu thẳm đen tối không rõ nhìn chằm chằm người trước mặt, giọng nói khàn khàn: \”Không làm.\”
Hạ Dương gối lên vai cậu, lòng bàn tay câu được câu không vuốt ve sau gáy thiếu niên: \”Em sẽ bị cảm lạnh.\”
Hứa Thừa Yến thuận thế ôm chặt lấy bả vai Hạ Dương, trả lời: \”Cảm lạnh đã hết rồi.\”
Chỉ là Hạ Dương vẫn còn lo lắng cho cơ thể của Hứa Thừa Yến nên thật sự không dám đụng vào.
Hứa Thừa Yến nghịch nghịch cà vạt Hạ Dương, nhịn không được nói: \”Anh còn nói lần nào em cũng quyến rũ anh, nhưng rõ ràng là anh trêu chọc em xong rồi lại không đụng vào nữa.\”
\”Yến Yến.\” Hạ Dương có chút bất đắc dĩ thoáng buông tay ra, chỉnh sửa lại quần áo trên người thiếu niên cho thật tốt, không có ý định chạm vào cậu nữa.