Truyện chỉ được đăng tải ở wattpad Bánh cá nhỏ, các bạn thương tui thì vui lòng không đọc ở chỗ khác và đọc ở nhà chính chủ edit nha. Cảm ơn rất nhiều!💋
——————————————–
Hứa Thừa Yến nhắc nhở: \”Lúc trước anh còn ứng trước một vạn điểm đó, nhớ trả lại.\”
Hạ Dương gật đầu rồi giơ tay giữ lấy gáy cậu, cúi đầu đặt xuống một nụ hôn lên bờ môi mềm mại ấy. Có thể là bởi vì không khí quá tốt, hôn hôn hít hít một lúc thì cả hai người đều nảy sinh phản ứng.
Hạ Dương trực tiếp bế cậu lên đặt xuống giường rồi nhanh chóng đè lên trên. Hứa Thừa Yến ngửa đầu, ngón tay túm chặt khăn trải giường bên dưới, không kìm được mà phát ra tiếng thở dốc đầy đè nén.
Sau khi ân ái xong, Hứa Thừa Yến nhịn không được kề sát lại mặt Hạ Dương đòi hôn. Hạ Dương cũng nhanh chóng đáp lại cậu, sau đó giơ tay lên định ôm người đi rửa sạch.
Nhưng lần này Hứa Thừa Yến vẫn kháng cự: \”Không cần làm, cứ để nó ở bên trong không có chuyện gì đâu.\”
Hạ Dương không khỏi thở dài một tiếng, kiên nhẫn khuyên nhủ: \”Sẽ bị bệnh đấy.\”
\”Một hai lần có sao đâu.\” Hứa Thừa Yến híp mắt, lười biếng tựa vào lồng ngực Hạ Dương.
Hạ Dương cũng thật sự không có biện pháp đối với bạn nhỏ này, cuối cùng vẫn đành thỏa hiệp. Mà hậu quả việc dung túng cho bạn nhỏ chính là…
Bạn nhỏ bị sốt.
Khi sáng sớm Hạ Dương thức dậy thì chú ý thấy người trong ngực có gì đó không ổn lắm. Nhiệt độ trên người thiếu niên tăng cao, trán cũng nóng lên.
Hạ Dương sờ sờ cái trán, nhẹ giọng gọi: \”Yến Yến?\”
Hứa Thừa Yến mơ mơ màng màng mở mắt ra, đầu vẫn còn choáng váng, cậu hơi hé miệng muốn nói gì đó nhưng cổ họng cứ khàn khàn, vất vả lắm mới phát ra một tiếng.
Hạ Dương lo lắng hỏi: \”Em thấy không thoải mái chỗ nào?\”
Hứa Thừa Yến còn đang trong trạng thái mờ mịt, tinh thần uể oải nằm trong chăn, dáng vẻ như còn chưa tỉnh ngủ. Hạ Dương đứng dậy xuống giường đi lấy hộp thuốc, sau đó đo nhiệt độ cơ thể bạn nhỏ xem sao thì phát hiện cậu thực sự phát sốt.
Hạ Dương nhìn nhiệt kế, lông mày càng nhăn chặt lại. Thời tiết Nam Thành gần đây đều rất tốt, cũng không hạ nhiệt độ, hơn nữa ngày hôm qua hai người bọn họ vẫn luôn ở bên nhau nên không thể bị cảm lạnh được.
Nhưng có điều là hai ngày nay bạn nhỏ của hắn cứ không chịu đi rửa sạch, hắn chỉ đành phải chờ cậu ngủ rồi mới ôm người đi vệ sinh được, không được kịp thời cho lắm nên không ngờ cậu vẫn bị bệnh.
Vẻ mặt Hạ Dương dần dần lạnh xuống, nhìn về phía thiếu niên trên giường: \”Yến Yến.\”
Giọng điệu Hạ Dương lạnh như băng. Hứa Thừa Yến nằm trên giường cũng từ từ tỉnh táo lại, càng rụt người vào trong chăn, yên lặng cuộn lại thành một cục không nói gì.