Truyện chỉ được đăng tải ở wattpad Bánh cá nhỏ, các bạn thương tui thì vui lòng không đọc ở chỗ khác và đọc ở nhà chính chủ edit nha. Cảm ơn rất nhiều!💋
————————————————-
\”Yến Yến.\” Hạ Dương ngẩn người, không lập tức trả lời mà hỏi: \”Em có biết lời em vừa nói có ý nghĩa gì không?\”
\”Biết chứ.\”
Hạ Dương cúi đầu, tầm mắt dừng lại trên chiếc nhẫn cầu hôn trong tay thiếu niên, chậm rãi nói: \”Là muốn kết hôn, lĩnh chứng.\”
Hứa Thừa Yến gật đầu. Hạ Dương lúc này mới duỗi tay ra tiếp nhận chiếc nhẫn kia, sau đó nhẹ nhàng nâng tay cậu lên đeo chiếc nhẫn vào ngón áp út.
Chiếc nhẫn vô cùng vừa vặn, Hạ Dương chăm chú nhìn vào chiếc nhẫn, nhịn không được cúi người xuống hôn lên đầu ngón tay của cậu.
Hứa Thừa Yến bật cười nhẹ một tiếng, đầu ngón tay khẽ nhúc nhích nhưng cũng không thu tay lại, ngầm đồng ý nụ hôn của Hạ Dương.
Hạ Dương hôn xong lại ngẩng đầu lên, còn nói thêm: \”Ngày mai chúng ta cùng đi lĩnh chứng.\”
Hứa Thừa Yến: \”Em còn muốn đổi tên trên giấy hôn thú nữa.\”
\”Được.\” Hạ Dương tiến lên, duỗi tay ôm lấy người trước mặt: \”Hôn lễ còn chưa chuẩn bị xong, tháng sau anh sẽ bổ sung cho em.\”
Hứa Thừa Yến đáp lại cái ôm của hắn, nhỏ giọng nói: \”Hôn lễ thì thôi, không cần đâu.\”
Hạ Dương nhíu mày, không tán đồng: \”Anh muốn tổ chức hôn lễ.\”
\”Bây giờ là em đang cho anh mượn một vạn điểm đấy.\” Hứa Thừa Yến cười nói: \”Chờ khi nào anh trả xong hết rồi chúng ta lại tính đến chuyện làm hôn lễ.\”
Hai người cứ thế ôm nhau ngồi trên sô pha một lúc lâu, mãi đến khi Hứa Thừa Yến cảm thấy có chút mệt mỏi ngáp một cái, bèn nhịn không được lên tiếng: \”Về phòng thôi.\”
Hạ Dương lúc này mới buông tay ra, ôm người lên đi về phòng ngủ. Hạ Dương tắt đèn, nằm xuống bên cạnh cậu rồi yên tĩnh ôm lấy người trong lòng từ phía sau.
Hứa Thừa Yến cũng nhắm mắt lại, hô hấp dần trở nên ổn định sắp chìm vào giấc ngủ. Nhưng khi ý thức còn đang mơ hồ, Hứa Thừa Yến lại cảm giác được trên tay trái truyền đến xúc cảm ấm áp, là Hạ Dương cầm tay cậu.
Ngón áp út có chút ngứa ngáy vì Hạ Dương cứ luôn sờ tới sờ lui, Hứa Thừa Yến bị động tác nhỏ của Hạ Dương làm cho không ngủ được, bèn thở dài một tiếng.
Hứa Thừa Yến trở mình, đối mặt với Hạ Dương: \”Anh còn chưa ngủ sao?\”
\”Không buồn ngủ.\” Hạ Dương sờ sờ đến bờ lưng trơn bóng của thiếu niên, đại não vẫn luôn duy trì trạng thái tỉnh táo không buồn ngủ chút nào.
Hứa Thừa Yến mở to mắt, chợt hỏi: \”Muốn làm không?\”
Vừa hết câu, một bàn tay của Hứa Thừa Yến đã sờ trước ngực Hạ Dương. Trên người Hạ Dương mặc áo ngủ, cổ áo hơi mở rộng, Hứa Thừa Yến nhẹ nhàng đẩy cổ áo ra, đầu ngón tay theo xương quai xanh dần dần trượt xuống.