Truyện chỉ được đăng tải ở wattpad Bánh cá nhỏ, các bạn thương tui thì vui lòng không đọc ở chỗ khác và đọc ở nhà chính chủ edit nha. Cảm ơn rất nhiều!💋
————————————————
Hạ Dương khẽ nhíu mày, sợ thiếu niên đổi ý liền cúi người xuống gần như đè cậu ở dưới thân, khóa chặt người vào trong ngực mình, thấp giọng nói: \”Lúc trước em đã đồng ý rồi.\”
\”Không quên.\” Hứa Thừa Yến cười, vòng lấy cổ nam nhân: \”Em còn nhớ rõ mà.\”
\”Ừm.\” Hạ Dương chôn vào cần cổ thiếu niên, bàn tay sờ đến bên cậu nhẹ nhàng vuốt ve, lại thúc giục: \”Cầu thang.\”
Hứa Thừa Yến xoa xoa gáy hắn cố nén cười, nhưng vẫn bèn nhắc nhở một câu: \”Bác Văn sẽ thấy đấy.\”
Dù sao bác Văn cũng còn ở nhà, nếu muốn lăn lộn ở cầu thang mà lỡ như bị bác Văn thấy được sẽ rất xấu hổ. Hứa Thừa Yến cũng không có chấp niệm gì nhiều đối với chuyện làm ở cầu thang, đầu ngón tay vô thức câu lấy tóc Hạ Dương đùa nghịch.
Hạ Dương trầm mặc vài giây, sau đó đột nhiên nói: \”Anh còn có một căn hộ khác ở ngoại ô phía Tây.\”
\”Hả?\” Hứa Thừa Yến nhất thời không hiểu.
Hạ Dương: \”Ở đó có cầu thang, không có bác Văn, cũng không có ai khác.\”
Hứa Thừa Yến nghe tới đây liền lập tức hiểu được ý của Hạ Dương là gì, nhịn không được chất vấn: \”Ngoài cầu thang ra anh không còn nghĩ tới chuyện gì khác nữa à?\”
Hạ Dương không nói gì, yên lặng dựa vào người thiếu niên. Kế tiếp hắn duỗi tay ra sờ sờ khóe mắt Hứa Thừa Yến, nhìn chăm chú vào cặp mắt đào hoa kia.
Qua một lúc lâu sau, Hạ Dương mới lên tiếng: \”Anh muốn ăn hoành thánh.\”
Hứa Thừa Yến lười biếng đáp: \”Vậy anh xuống dưới đi, em đi làm cho.\”
Hạ Dương buông tay ra, Hứa Thừa Yến cũng đứng dậy đi về phía phòng bếp. Trong tủ lạnh có sẵn vỏ hoành thánh, Hứa Thừa Yến cầm dụng cụ vào bếp, đeo tạp dề vào rồi bắt đầu gói hoành thánh cho Hạ Dương.
Hạ Dương đứng tựa vào cửa phòng bếp, nhìn chăm chú vào bóng dáng thiếu niên trước mặt. Hứa Thừa Yến cũng rất nhanh gói nhân thịt xong, sau đó nấu hai bát hoành thánh.
Tuy nhiên, vì đã lâu rồi không làm hoành thánh nên Hứa Thừa Yến có chút không quen bèn nói: \”Đã lâu rồi em không làm nên mùi vị có thể sẽ không giống như trước.\”
Hạ Dương ngồi trước bàn ăn, cắn một ngụm hoành thánh nhỏ rồi đáp: \”Vẫn giống.\”
Hứa Thừa Yến bê bát của mình đến ngồi xuống bên cạnh hắn, nhìn hoành thánh trong bát không khỏi lên tiếng hỏi: \”Sao anh lại thích ăn hoành thánh vậy?\”
Hứa Thừa Yến thật sự rất tò mò, cậu còn nhớ lúc đầu Hạ Dương không có thói quen ăn hoành thánh, sau này cũng không biết như thế nào mà hắn lại đột nhiên thích hoành thánh đến vậy.
Hạ Dương: \”Là em làm.\”
\”Trước kia em cũng làm mấy món khác cho anh mà.\”
Động tác Hạ Dương thoáng khựng lại, chậm rãi nhớ lại chuyện trước kia. Nhưng thời gian thật sự là quá lâu rồi nên rất nhiều chuyện đều đã quên mất. Giống như bất chợt một ngày nào đó bản thân bắt đầu có thói quen ăn hoành thánh mà thôi.