Truyện chỉ được đăng tải ở wattpad Bánh cá nhỏ, các bạn thương tui thì vui lòng không đọc ở chỗ khác và đọc ở nhà chính chủ edit nha. Cảm ơn rất nhiều!💋
———————————————
\”Hửm?\” Ma men nhỏ mơ hồ quay qua.
\”Yến Yến.\” Hạ Dương rất kiên nhẫn nói chậm lại, dụ dỗ: \”Gọi lại một tiếng nữa được không?\”
Ma men nhỏ còn đang mơ mơ màng màng tựa vào lồng ngực nam nhân: \”Chồng ơi?\”
Hô hấp Hạ Dương ngưng trệ, rốt cuộc nhịn không nổi nữa liền ôm lấy khuôn mặt thiếu niên rồi mạnh mẽ hôn lên. Điện thoại rơi xuống cạnh gối nhưng Hạ Dương đã không còn tâm tư quan tâm tới nó nữa, đầu lưỡi duỗi ra chậm rãi thâm nhập vào sâu bên trong.
Hứa Thừa Yến ngửa đầu bị hôn đến có chút không thở nổi, trong cổ họng vô thức bật ra vài tiếng ngâm nga không rõ ý vị. Bất tri bất giác, hai người đã nằm xuống giường. Hạ Dương đè trên người thiếu niên, vị rượu từng chút từng chút lan tỏa nơi đầu lưỡi.
Sau khi kết thúc nụ hôn sâu, Hạ Dương thở hổn hển thân mật dán sát vào mặt cậu tiếp tục dụ dỗ: \”Gọi tiếp một tiếng nữa.\”
Hứa Thừa Yến thật sự uống say rồi nên Hạ Dương nói gì cậu liền làm theo cái đó, ngoan ngoãn gọi: \”Chồng ơi.\”
Hạ Dương nắm lấy một bàn tay thiếu niên, sờ đến ngón áp út rồi nhẹ nhàng vuốt ve.
Lại cảm thấy còn chưa đủ, Hạ Dương lại dụ dỗ: \”Lần nữa.\”
\”Chồng ơi…\” Ma men nhỏ chui vào lồng ngực Hạ Dương, gương mặt đỏ bừng gắt gao ôm chặt cổ hắn.
\”Thật ngoan.\” Hạ Dương hôn hôn lên trán thiếu niên, trong lòng tràn đầy mềm mại.
Yến Yến của hắn sao lại ngoan đến như vậy chứ…
Hạ Dương càng thêm ôm chặt người trong lòng ngực hơn, lại nói: \”Em gọi thêm lần nữa đi.\”
Ma men nhỏ có chút bất mãn hừ nhẹ vài tiếng, lại tựa hồ như thấy Hạ Dương hơi phiền vì thế liền xoay người đưa lưng về phía Hạ Dương. Nhưng Hạ Dương vẫn không buông tha, tiếp tục vừa lừa gạt vừa dụ dỗ ma men nhỏ liên tiếp gọi thêm vài tiếng chồng ơi nữa.
Ngày hôm sau, khi Hứa Thừa Yến tỉnh lại đã là giữa trưa. Ngoài cửa sổ sáng rực, bên ngoài mặt trời đã lên cao. Hứa Thừa Yến còn có chút mơ hồ xoa xoa đầu, lại phát hiện có hai cánh tay đang ôm eo mình, phía sau lưng thì dán sát vào lồng ngực của người nào đó.
Hứa Thừa Yến nghe thấy hơi thở quen thuộc trên người nam nhân, không cần quay đầu lại cũng biết là Hạ Dương nên thoáng nhúc nhích tìm một tư thế thoải mái rồi ngủ tiếp.
Mà Hạ Dương ngủ rất nông nên lập tức chú ý tới động tác của thiếu niên, cúi đầu hôn hôn lên tóc cậu, giọng nói khàn khàn phát ra: \”Yến Yến.\”
\”Hả?\” Hứa Thừa Yến lười biếng xoay người lại đối mặt với Hạ Dương.
Hạ Dương nắm lấy tay trái cậu, sờ đến ngón áp út trống rỗng rồi chợt hỏi: \”Khi nào chúng ta kết hôn?\”