Truyện chỉ được đăng tải ở wattpad Bánh cá nhỏ, các bạn thương tui thì vui lòng không đọc ở chỗ khác và đọc ở nhà chính chủ edit nha. Cảm ơn rất nhiều!💋
————————————————
Hứa Thừa Yến không chú ý tới sự bất thường của Hạ Dương mà vẫn vui vẻ trò chuyện với cô dâu.
Cô dâu hỏi: \”Hai người tới đây để du lịch à?\”
\”Đúng vậy.\”
\”Paris quả thực rất thích hợp cho các cặp đôi đi du lịch… Cũng rất thích hợp làm hôn lễ nữa.\”
Hứa Thừa Yến lắc đầu: \”Không nhanh như vậy đâu.\”
Cô dâu nhìn sang Hạ Dương ở bên cạnh, để ý thấy ánh mắt của hắn vẫn luôn dán chặt vào người Hứa Thừa Yến bèn cười nói: \”Chắc cũng sẽ sớm thôi?\”
Hứa Thừa Yến chỉ cười cười, không trả lời. Cả hai trò chuyện với nhau đôi ba câu ngắn gọn bằng tiếng Pháp, sau đó cô dâu ôm bó hoa trở lại bên người chú rể tiếp tục chụp ảnh.
Hạ Dương nhìn theo bóng dáng cô dâu rời đi, cảm xúc trên mặt cũng không có biến hóa gì, tự nhiên hỏi: \”Trò chuyện vui vẻ chứ?\”
Hứa Thừa Yến nhớ ra Hạ Dương không biết tiếng Pháp, vì thế tùy ý tìm đại một lý do: \”Chỉ là tình cờ tán gẫu xem có món gì ngon ở gần đây không thôi, cô ấy đã giới thiệu một vài địa điểm.\”
Hạ Dương gật đầu, cũng không lên tiếng vạch trần cậu mà nắm tay cậu chậm rãi đi về phía trước, tản bộ không có mục đích. Bất tri bất giác cả hai đã đi tới một tiệm ăn vặt, thế là hai người vào mua chút gì đó ăn, tiện thể chọn một chỗ ngồi gần bên cửa sổ.
Hứa Thừa Yến vừa ăn đồ ăn vặt vừa nhìn ra bên ngoài cửa sổ ngắm cảnh, tình cờ trông thấy đối diện đường bên kia có một cặp đôi đang chụp ảnh, mà còn là một cặp đôi đồng tính. Cặp đôi đồng tính kia đều mặc vest đen giống nhau, người đàn ông cao hơn ôm lấy người kia từ phía sau, nhiếp ảnh gia thì không ngừng bấm máy.
Mà trên đường ngoại trừ đôi chồng chồng đang chụp ảnh kia còn có rất nhiều cặp đôi trẻ đang dạo phố, hoặc là các cặp vợ chồng trẻ dẫn theo con nhỏ ra ngoài tản bộ. Hứa Thừa Yến nhìn những cặp đôi lui tới ngoài cửa sổ, bất giác cứ thế mà quên luôn việc ăn đồ ăn vặt.
Thật tốt… Tất cả mọi người đều tìm được người mình thuộc về. Hứa Thừa Yến nhất thời có chút thất thần ngồi yên trên ghế không hề nhúc nhích, mãi cho đến khi bên tai nghe thấy một giọng nam…
\”Yến Yến.\”
Hứa Thừa Yến lúc này mới bừng tỉnh nhìn qua người bên cạnh. Có thể là bị ảnh hưởng bởi bầu không khí lãng mạn trên đường phố Paris, Hứa Thừa Yến khẽ nhích lại gần Hạ Dương hơn, khoảng cách càng ngày càng gần.
Hạ Dương cũng tranh thủ nắm lấy tay cậu, tầm mắt cúi xuống liền dừng trên mu bàn tay kia. Lúc này, trên ngón áp út của thiếu niên vẫn còn trống rỗng, cứ luôn cảm giác thiếu thiếu một thứ gì đó. Nếu có thể đeo một chiếc nhẫn lên ngón tay đó thì hẳn là sẽ rất đẹp.
Nghĩ như vậy, Hạ Dương liền nhịn không được sờ sờ ngón áp út rồi nhẹ nhàng vuốt ve. Hạ Dương vuốt ve một lúc lại hỏi: \”Lát nữa có muốn đến đài phun nước xem một chút không?\”