Truyện chỉ được đăng tải ở wattpad Bánh cá nhỏ, các bạn thương tui thì vui lòng không đọc ở chỗ khác và đọc ở nhà chính chủ edit nha. Cảm ơn rất nhiều!💋
———————————————–
Trong chăn có hơi ngột ngạt làm Hứa Thừa Yến nhịn không được hô to: \”Hạ Dương…\”
Hứa Thừa Yến còn muốn nói gì đó nhưng đôi môi lại bị lấp kín, cái gì cũng nói không nên lời, chỉ có thể phát ra vài tiếng rên rỉ vô thức.
Nụ hôn nhỏ vụn rơi trên môi, lại dần dần trượt xuống từ cổ đến hạ thân. Cúc áo trên cùng cũng bất tri bất giác bị cởi ra, Hứa Thừa Yến khó nhịn mà ngửa đầu ra ôm lấy đầu nam nhân trước ngực. Hai người còn ở trong chăn, Hứa Thừa Yến bị hôn đến cả người nóng lên, lại còn có chút không thở nổi, toàn thân nóng bừng bèn dứt khoát xốc chăn lên.
Hạ Dương cuối cùng cũng chịu dừng lại, nâng đầu lên: \”Hửm?\”
Hứa Thừa Yến cài lại cúc áo, sau đó kéo chăn lên thúc giục: \”Anh mau ngủ đi.\”
\”Yến Yến.\” Hạ Dương duỗi tay ra vây lấy người thiếu niên, có chút lười biếng dựa vào người cậu: \”Bây giờ anh không buồn ngủ.\”
Lúc này, cơ thể cả hai chặt chẽ dán sát. Hứa Thừa Yến cũng nhận ra biến hóa nửa thân dưới của Hạ Dương, thấy hắn quả thật là rất có \”tinh thần\”, một chút cũng không buồn ngủ.
Mà Hạ Dương còn tiếp tục nói: \”Anh biết có một cách làm tiêu hao nhiều năng lượng để dễ ngủ hơn này.\”
\”Anh chắc chứ?\” Hứa Thừa Yến cười như không cười nhìn qua.
\”Ừm.\” Hạ Dương mặt không đổi sắc lên tiếng, lại nắm tay Hứa Thừa Yến đưa xuống dưới thân mình: \”Anh nghĩ anh cần dịch vụ dỗ ngủ.\”
Hứa Thừa Yến nhịn không được bật cười: \”Dịch vụ dỗ ngủ lại không đại biểu là có thể phục vụ đặc biệt đâu.\”
Hạ Dương không nói gì, chỉ chôn đầu vào hõm cổ thiếu niên, chóp mũi cọ cọ vào cần cổ cậu. Hứa Thừa Yến khẽ thở dài, cuối cùng vẫn đành phá lệ cung cấp dịch vụ dỗ ngủ đặc biệt một lần. Có điều Hạ Dương thật sự là quá có tinh thần, Hứa Thừa Yến \”dỗ dành\” thật lâu mới \”dỗ dành\” hắn ổn thỏa, hai cánh tay cũng đã mỏi nhừ.
Sau khi kết thúc màn phục vụ dỗ ngủ, Hứa Thừa Yến ngồi ở mép giường xoa xoa tay hỏi: \”Giờ đã có thể ngủ được chưa?\”
Hạ Dương híp mặt dựa vào gối đầu, biểu tình lười biếng. Hứa Thừa Yến cũng nằm lại vào trong chăn, nhắc nhở: \”Ngủ đi.\”
\”Ừm.\”
Hứa Thừa Yến lại duỗi tay ra, giống như đang dỗ dành một đứa trẻ chậm rãi vỗ vỗ lưng Hạ Dương. Nhưng vỗ được một lúc, Hứa Thừa Yến cảm thấy mí mắt càng ngày càng nặng, cơ thể mệt rã rời. Hứa Thừa Yến bất tri bất giác nhắm mắt lại, thân mình cũng rụt vào trong chăn, càng ngày càng buồn ngủ.
Hạ Dương còn chưa ngủ, lại thấy thiếu niên bên cạnh đã thiếp đi trước rồi. Hạ Dương duỗi tay ra ôm thiếu niên sát lại gần, bàn tay cũng nhẹ nhàng vỗ về sau lưng cậu.