Edit[Đm] Quan Hệ Thế Thân(Tiểu Thuyết)-(Hoàn) – Chương 137: [Gương vỡ lại lành 24] Đeo nhẫn – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Edit[Đm] Quan Hệ Thế Thân(Tiểu Thuyết)-(Hoàn) - Chương 137: [Gương vỡ lại lành 24] Đeo nhẫn

Truyện chỉ được đăng tải ở wattpad Bánh cá nhỏ, các bạn thương tui thì vui lòng không đọc ở chỗ khác và đọc ở nhà chính chủ edit nha. Cảm ơn rất nhiều!💋

———————————————

\”Hôn trộm?\” Hứa Thừa Yến sửng sốt, nhìn về phía Hạ Dương.

\”Tiểu Trình nhìn lầm rồi.\” Hạ Dương thập phần bình tĩnh, không có chút hoảng hốt nào: \”Trẻ con đều như vậy.\”

Tiểu Trình ở bên cạnh lại có chút bối rối: \”Cháu không nhìn lầm mà! Rõ ràng là chú hôn trộm anh Tần Chu!\”

\”Lần trước chú Tiểu Dương cũng hôn trộm anh đấy ạ! Lúc ấy anh ngủ rồi!\” Tiểu Trình còn khoa tay múa chân cố gắng giải thích cho cậu.

Hứa Thừa Yến híp mắt, cười như không cười nhìn Hạ Dương: \”Thừa dịp em ngủ rồi hôn trộm à?\”

\”Không có.\” Hạ Dương vẫn không chịu thừa nhận, đứng dậy đi về phía sô pha sờ vào khuôn mặt thiếu niên.

Hứa Thừa Yến thuận thế nắm lấy bàn tay kia, có chút lười biếng hỏi: \”Còn hôn hai lần nữa?\”

\”Là Tiểu Trình nói bậy.\”

\”Cháu không nói bậy!\” Tiểu Trình thở phì phì, cũng chạy đến sô pha: \”Lần trước chú Tiểu Dương còn mua rất nhiều đồ ăn vặt cho em, bảo em không được nói chuyện này cho anh biết!\”

Hứa Thừa Yến cũng nhớ tới chuyện lần trước, Hạ Dương quả thật mua rất nhiều đồ ăn vặt cho Tiểu Trình. Hứa Thừa Yến khẽ cười một tiếng, xoa xoa đầu Tiểu Trình rồi quay sang nhìn Hạ Dương: \”Hôn một lần một ngàn điểm, hai lần chính là hai ngàn điểm.\”

\”Yến Yến.\” Hạ Dương nhíu mày, ngồi xổm xuống trước ghế sô pha nắm lấy tay cậu: \”Lần trước anh thực sự không hôn, là Tiểu Trình vô tình nhìn lầm thôi.\”

Hứa Thừa Yến trầm ngâm gật đầu, chậm rãi nói: \”Vậy nên anh thừa nhận hôm nay có hôn trộm đúng không?\”

Hạ Dương lập tức im lặng, xem như cam chịu.

Hứa Thừa Yến nhìn nam nhân trước mặt, lên tiếng: \”Em không thích như thế.\”

\”Xin lỗi, anh không kìm lòng được…\” Hạ Dương chủ động xin lỗi. Không được cho phép mà hôn trộm xác thật là hành vi không tốt lắm.

\”Lần sau anh sẽ không làm vậy nữa.\” Hạ Dương cúi đầu, che giấu biểu tình buồn bã trên mặt.

Hứa Thừa Yến gật gật đầu: \”Anh có thể trực tiếp hỏi em.\”

\”Hả?\” Hạ Dương ngẩng đầu lên, không rõ lời này của cậu là có ý tứ gì.

Hứa Thừa Yến nhất thời có chút xấu hổ, nhưng vẫn nói lại một lần nữa: \”Anh có thể hỏi em mà, không cần hôn trộm đâu.\”

Bàn tay Hạ Dương bất tri bất giác càng ngày càng dùng sức gắt gao nắm chặt tay cậu hơn, nhẹ giọng hỏi: \”Vậy bây giờ có thể hôn môi không?\”

Nói xong Hạ Dương liền đứng dậy, một tay chống lên ghế sô pha, chậm rãi cúi người tới gần cậu. Hứa Thừa Yến nhìn thẳng vào mắt hắn, không nói gì… Không đáp ứng cũng không cự tuyệt, đây là ý tứ cam chịu.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.