Truyện chỉ được đăng tải ở wattpad Bánh cá nhỏ, các bạn thương tui thì vui lòng không đọc ở chỗ khác và đọc ở nhà chính chủ edit nha. Cảm ơn rất nhiều!💋
————————————————
Hứa Thừa Yến không nói gì, cảm nhận được hơi nóng phả vào mặt khẽ nghiêng đầu sang một bên, có vẻ như có chút kháng cự.
Hạ Dương cũng nhận ra sự khẩn trương của thiếu niên vì thế vươn tay ra vuốt ve sườn mặt cậu, thấp giọng trấn an: \”Cho dù em của trước kia hay hiện tại anh đều thích hết.\”
Hạ Dương nhích sát lại gần dán chóp mũi vào chóp mũi cậu cọ cọ, một bàn tay cũng lại lần nữa duỗi xuống sờ vào hạ thân thiếu niên, sau đó nhẹ nhàng vén vạt áo sơ mi lên. Hứa Thừa Yến nhắm mắt lại, hô hấp cũng có chút hỗn loạn, đôi tay bất tri bất giác đặt lên vai nam nhân. Cậu vừa mới bị Hạ Dương tuốt qua một lần rồi nên thân thể hiện tại còn rất mẫn cảm, không chịu nổi kích thích nữa.
Hứa Thừa Yến đẩy đẩy bả vai Hạ Dương ra, thở hổn hển ngăn lại: \”Đừng làm nữa.\”
\”Hửm?\” Hạ Dương ngẩng đầu lên.
\”Không đủ điểm.\”
Hạ Dương nhíu mày: \”Anh nợ trước, sau đó anh mua cá vàng bù lại cho em.\”
Hứa Thừa Yến nhịn không được bật cười một tiếng: \”Anh nợ vài ngàn điểm rồi, có thêm bao nhiêu cá vàng cũng không đủ đâu.\”
\”Vậy anh lại mua thêm một bể cá lớn.\” Hạ Dương cúi đầu dụi dụi vào cần cổ thiếu niên, còn nói thêm: \”Lần ứng trước này, anh sẽ chứng minh ngay đây.\”
Vừa nói xong, một bàn tay của Hạ Dương liền nhanh chóng thò vào bên trong chuẩn bị làm cho cậu một lần nữa. Bất quá Hứa Thừa Yến đã kịp thời bắt lấy cổ tay Hạ Dương ngăn cản động tác của hắn lại. Hạ Dương hơi sửng sốt, sau đó mới nhận ra ý tứ của cậu là cự tuyệt chuyện này.
Hạ Dương cũng không tiếp tục, lên tiếng: \”Xin lỗi.\”
Nói xong, Hạ Dương liền thu tay về rồi sửa sang lại quần áo trên người thiếu niên cho gọn gàng.
\”Em nghỉ ngơi cho tốt đi.\” Hạ Dương cúi người xuống nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán cậu.
Hạ Dương nằm bên cạnh ôm lấy thiếu niên vào lòng, bàn tay vươn ra sau lưng cậu định vỗ về dỗ dành bạn nhỏ này ngủ. Hứa Thừa Yến vẫn còn mở to mắt dựa vào lồng ngực Hạ Dương, hoàn toàn không có chút buồn ngủ nào.
Hai người dựa vào nhau rất gần, Hứa Thừa Yến còn cảm giác được đùi của mình đụng vào thứ gì đó, lập tức cậu nhận ra phản ứng của Hạ Dương vẫn còn chưa giảm xuống. Hứa Thừa Yến có chút xuất thần, không biết đang suy nghĩ cái gì.
Qua hồi lâu sau, Hứa Thừa Yến nhẹ giọng gọi: \”Hạ Dương.\”
Hạ Dương tùy ý đáp lại, bàn tay phía sau lưng cậu vẫn tiếp tục vỗ vỗ. Mà Hứa Thừa Yến dường như cũng đưa ra quyết định gì đó, khẽ nhúc nhích cơ thể.
Hạ Dương cũng chú ý tới động tác nhỏ của cậu bèn hỏi: \”Sao vậy?\”
Hứa Thừa Yến không trả lời, chỉ chuyển động cổ tay vươn về phía Hạ Dương sờ vào quần tây của hắn. Ngay sau đó, tiếng tháo khóa kim loại trên thắt lưng vang lên, khóa kéo bị mở ra. Một bàn tay của thiếu niên lúc này chậm rãi duỗi vào.