Truyện chỉ được đăng tải ở wattpad Bánh cá nhỏ, các bạn thương tui thì vui lòng không đọc ở chỗ khác và đọc ở nhà chính chủ edit nha. Cảm ơn rất nhiều!💋
(Chương này không có tiêu đề nha.)
————————————————–
\”Hửm?\”
\”Cảm ơn anh vì ngày hôm đó.\” Ngữ khí nói chuyện của Tần Chu vẫn như thường ngày, mỉm cười: \”Tôi nợ anh một ân tình.\”
Hạ Dương dời tầm mắt nhìn sang chỗ khác, không nói gì.
Tần Chu còn nói thêm: \”Nếu có yêu cầu gì thì có thể nói với tôi, tôi sẽ báo đáp ân tình này của anh.\”
Hạ Dương: \”Không cần đâu.\”
\”Là tôi nợ anh.\” Tần Chu lắc đầu, thái độ rất kiên định: \”Ân tình này vẫn nên phải báo đáp.\”
Ngày hôm đó bên trong đám cháy khói lửa dày đặc, đôi mắt rất khó mở ra nhưng dù có mở ra cũng không nhìn thấy gì, cậu chỉ nhớ rõ có người đã cứu mình. Đến khi tỉnh lại, người cậu nhìn thấy đầu tiên là Bùi Nguyên.
Khi đó còn có nhiều người chụp lại cảnh Bùi Nguyên ôm cậu từ trong đám cháy đi ra, tất cả mọi người ai cũng nói là Bùi Nguyên đã cứu cậu. Lúc đầu cậu cũng cho rằng Bùi Nguyên chính là người đã giúp cậu chắn thanh gỗ kia, nhưng sau khi cẩn thận nghĩ lại thì vẫn cảm thấy có chỗ nào đó không đúng lắm.
Có một số việc một khi đã bắt đầu hoài nghi thì sẽ phát hiện rất nhiều dấu vết để lại. Cậu thật sự đã quá quen thuộc với Hạ Dương, quen thuộc đến nỗi cho dù có nhắm hai mắt lại thì cũng có thể nhận ra. Vậy nên cậu có thể chắc chắn rằng người đã cứu mình là Hạ Dương.
Sau đó cậu đã lên mạng tìm kiếm rất nhiều video hiện trường, cẩn thận xem xét từng góc độ trong video, cuối cùng cũng tìm được chứng cứ cho thấy Hạ Dương có mặt ở ngay hiện trường lúc đó…
Có người quay lại cảnh đám cháy bốc lên dữ dội nhất, lúc này có một bóng người lao vào từ bên ngoài. Mặc dù chỉ quay được bóng lưng người nọ thôi nhưng Tần Chu vẫn lập tức nhận ra đó là Hạ Dương.
\”Lần sau không cần làm nàng tiên cá nữa đâu.\” Tần Chu mỉm cười cong khóe mắt, lại hỏi: \”Sao anh lại không nói cho tôi biết sự thật?\”
\”Sẽ quấy rầy em.\”
Tần Chu nhịn không được bật cười một tiếng, sau đó nói tiếp: \”Về sau dù có chuyện gì thì cũng phải nói rõ ra, bằng không chính là tặng không cho người khác một ân tình rồi.\”
Hạ Dương nhìn chăm chú vào người trước mặt, nhất thời không nói nên lời. Giọng nói thiếu niên vừa ôn nhu vừa từ tốn, rất lịch sự nhưng cũng thực xa cách. Phân tích rõ ràng mọi chuyện, giữ khoảng cách nhất định đến cùng.
Hạ Dương hơi cúi đầu xuống, qua hồi lâu sau mới lên tiếng: \”Em không nợ anh cái gì cả.\”
Ngày đó hắn tuyệt đối sẽ xông vào cứu người, không phải vì muốn nhận được báo đáp.
\”Cũng không cần phải báo đáp.\”
Tần Chu nghe vậy thì cũng không cố chấp nữa mà gật đầu, rồi lại hỏi tiếp: \”Lưng của anh không sao chứ?\”