BẠN ĐANG ĐỌC
Tên khác: Mau xuyên chi ngược tra ngược tra
(Tạm dịch: Xuyên nhanh ngược cặn bã)
Tác giả: Bất Tẩy Kiểm Dã Soái (Không Rửa Mặt Cũng Đẹp Trai 눈_눈)
Tình trạng bản gốc: Đã hoàn – 80 chương
Tình trạng bản edit: Đã hoàn và beta xong (>Д<)ゝ
Nguồn…
#chủcông
#khoáixuyên
#mauxuyên
#ngượcthụ
#ngượctra
#tracông
#tổngcông
#xuyênnhanh
#đammỹ
Editor lảm nhảm:
Như mọi người cũng biết là trong tiếng Trung xưng hô chỉ có \’ta\’ – \’ngươi\’, nên trong bản edit các truyện hiện đại, các editor như mình thường dựa vào cảm nhận của bản thân để chia ngôi xưng hô lại cho thuần Việt. Vì bộ này mình đọc QT cách đây cũng 2-3 tháng rồi, nhiều chi tiết ở các thế giới mình đã không còn nhớ rõ, lại chủ quan không check lại các chương sau nên lúc đầu mình đã để Tô Châu gọi Mạc Sinh Bạch là \’cậu\’, Mạc Sinh Bạch thì gọi Tô Châu là \’anh\’. Thật ra ở thế giới này thì anh Bạch lớn hơn Tô Châu, nên xưng hô phải ngược lại mới đúng ヽ(\’Д\’;)ノ
Mình vô cùng xin lỗi vì sai sót này, mình cũng đã sửa lại 2 chương trước cho phù hợp, và từ chương này về sau vì tình cảm 2 đứa đã tiến triển, anh Bạch sẽ gọi Tô Châu là \’em\’ luôn nha. Một lần nữa thành thật xin lỗi mọi người ORZ
Ps: Còn vì sao mình biết ở thế giới này anh Bạch lớn hơn Tô Châu, chương cuối của thế giới này sẽ tiết lộ ヽ(_ _ヽ)
_________________
Đôi bốt quân đội từng bước một vững vàng nện trên hành lang, khoảng cách mỗi bước chân của An Bang giống như đều được đo lường vô cùng chuẩn xác, không hề có chút sai lệch. Cho đến khi đi đến một căn phòng trong góc y mới dừng lại, gõ lên cửa hai cái, không đợi người trong phòng trả lời đã trực tiếp mở cửa bước vào.
\”Anh hai, sao anh có thể vào thẳng như vậy chứ?!\”
\”An Dật, hôm nay em đã đi đâu?\”
\”Quả nhiên không có chuyện gì qua được mắt thần của anh hai.\” An Dật thở dài, biểu tình cũng không còn vô hại như khi ở trước mặt Mạc Sinh Bạch, ngược lại còn mơ hồ thấy được một tia tà khí.
\”Em đã gặp ai?\”
\”Có thể gặp được ai chứ? Chỉ là, biết được một người rất thú vị thôi.\” An Dật như có điều suy nghĩ mà liếc mắt nhìn An Bang \”Em cảm giác người kia rất mạnh, nói không chừng so với anh còn mạnh hơn đấy.\”
\”Cho nên?\” An Bang vẫn đáp lại An Dật bằng một biểu tình lãnh đạm trước sau như một.
An Dật chậc một tiếng \”Anh đúng là chán chết.\”
\”Là do em bám mãi không buông đòi đi theo anh.\”
Trên mặt An Dật không hề có chút xấu hổ nào khi bị vạch trần, ngược lại còn kích động xòe ra lòng bàn tay, ở trước mặt An Bang nổi tính trẻ con quơ quơ \”Đây là quà hôm nay người đó tặng cho em đấy.\”
\”Em có biết đây là thứ gì không mà nhận lấy?\”
An Dật liếc nhìn người anh hai tác phong lúc nào cũng nghiêm cẩn của mình \”Anh không thể thả lỏng chút sao? Em đương nhiên biết đây là tinh hạch tang thi.\”
Mày An Bang nhíu lại ở một độ cong không thể nhận ra \”Tại sao lại tặng em thứ này?\”
\”Anh ấy nói thứ này có thể giúp em thức tỉnh dị năng.\”
\”Em tin?\”
\”Sao lại không tin?\” An Dật nhướng mày \”Chẳng lẽ ngày thường có người nói em trai anh là một tên phế vật anh cũng không thèm để ý sao?\”