[Edit|Chủ Công] Khoái Xuyên Chi Ngược Tra Ngược Tra (Hoàn) – Chương 68. Ngược Thần Vương vô thượng cặn bã 11 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit|Chủ Công] Khoái Xuyên Chi Ngược Tra Ngược Tra (Hoàn) - Chương 68. Ngược Thần Vương vô thượng cặn bã 11

BẠN ĐANG ĐỌC

Tên khác: Mau xuyên chi ngược tra ngược tra
(Tạm dịch: Xuyên nhanh ngược cặn bã)
Tác giả: Bất Tẩy Kiểm Dã Soái (Không Rửa Mặt Cũng Đẹp Trai 눈_눈)
Tình trạng bản gốc: Đã hoàn – 80 chương
Tình trạng bản edit: Đã hoàn và beta xong (>Д<)ゝ
Nguồn…

#chủcông
#khoáixuyên
#mauxuyên
#ngượcthụ
#ngượctra
#tracông
#tổngcông
#xuyênnhanh
#đammỹ

Không có bất kỳ dấu hiệu gì báo trước, Ma tộc đột nhiên hướng Thần tộc phát động tấn công quy mô lớn, trạng thái nước sông không phạm nước giếng gần hai nghìn năm bị phá vỡ, Thần tộc không hề đề phòng liền bị đánh đến trở tay không kịp.

Tứ đại thần thú phái ra tiền tuyến hai người, lần lượt là Chu Tước và Bạch Hổ. Chu Tước một thân chiến giáp lửa đỏ, vẻ mặt trang nghiêm, hào hùng không thể xâm phạm. Bạch Hổ lại một thân chiến giáp ngân bạch, càng lộ ra vẻ uy phong lẫm liệt, giống như Chiến thần.

Trận doanh Thần Ma vô cùng rõ ràng, hai người nhìn nam nhân có khuôn mặt giết chóc đối diện, vẻ mặt ngưng trọng. Chu Tước nhìn về phía Bạch Hổ \”Y chính là Ma tôn Tu La.\”

\”Ma khí quá nặng, sát khí rất nồng, thoạt nhìn là một kẻ không dễ đối phó.\” Bạch Hổ cau mày bình luận.

\”Đây là chiến trường, sao phải khen ngợi kẻ địch làm giảm uy phong của mình? Ta sẽ đánh với tên Tu La này một trận, xem y đến tột cùng là nhân vật lợi hại đến cỡ nào!\” Chu Tước nói xong liền hóa thân thành hỏa phượng hoàng hướng Tu La xông tới.

Tu La trực giác nguy hiểm đến gần, rút ra Tu La Đao cùng Chu Tước vào trận, hai người đều là kẻ có năng lực cực mạnh, một lần đánh liền đánh đến phong vân biến sắc, thiên hôn địa ám.

Mà lúc này ở Quỳnh Hoa Điện, Vô Cương và Mạc Sinh Bạch đang xuyên qua Hạo Thiên Kính quan sát tình cảnh trên chiến trường, Chu Tước và Tu La một Thần một Ma đánh đến ngang tài ngang sức, trong lúc nhất thời không thể phân nổi thắng thua.

\”Ngươi cảm thấy trong hai người bọn họ, ai sẽ thắng?\”

\”Dựa theo tình huống trước mắt mà nói, ai thắng ai thua rất khó nói.\”

Vô Cương không nhìn tình hình chiến đấu trong Hạo Thiên Kính nữa \”Trong lòng ngươi, vốn đã có đáp án.\”

\”Vậy sao? Tiểu tiên cũng không có năng lực đoán trước được tương lai.\”

\”Đến tận hôm nay, cần gì phải tiếp tục chơi loại trò chơi ngươi đoán ta đoán này hả Sinh Bạch, hay ta nên gọi ngươi hai tiếng, Phong Nhận?\”

Mạc Sinh Bạch cười thản nhiên \”Phong Nhận một ngàn năm trước đã chết, đứng trước mặt ngài chỉ có Mạc Sinh Bạch mà thôi.\”

\”Năm đó, quả thật là ta đối với ngươi không đúng. Nếu giờ ngươi muốn báo thù, dù có giết ta, ta cũng tuyệt không oán hận nửa câu.\”

\”Vô Cương.\” Đây là lần đầu tiên Mạc Sinh Bạch gọi tên y \”Ta sao có thể nhẫn tâm giết ngươi đây?\”

\”Mọi thứ năm đó đều là lỗi của ta, nhưng thiên hạ này không nên rơi vào cảnh sinh linh đồ thán.\”

\”Nói rất vĩ đại nhỉ, ta có nên ca tụng tấm lòng của ngài một chút không?\”

\”Thế nào, ngươi nguyện ý lui binh?\”

\”Bây giờ nói lời này còn hơi sớm, Thiên Giới sẽ không dễ dàng thua như vậy. Cho dù Tu La có thể thắng Chu Tước, dưới trướng ngươi không phải còn ba người nữa sao?\”

Ánh mắt Vô Cương trống rỗng \”Thứ ta mong muốn, chỉ là thiên hạ thái bình.\”

\”Cho nên ta có thế nào cũng không sao cả đúng không? Ngươi vĩnh viễn đều tự cho mình là đúng như vậy.\” Mạc Sinh Bạch trào phúng cười \”Bây giờ ta có thể hỏi ngươi một chuyện chứ?\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.