BẠN ĐANG ĐỌC
Tên khác: Mau xuyên chi ngược tra ngược tra
(Tạm dịch: Xuyên nhanh ngược cặn bã)
Tác giả: Bất Tẩy Kiểm Dã Soái (Không Rửa Mặt Cũng Đẹp Trai 눈_눈)
Tình trạng bản gốc: Đã hoàn – 80 chương
Tình trạng bản edit: Đã hoàn và beta xong (>Д<)ゝ
Nguồn…
#chủcông
#khoáixuyên
#mauxuyên
#ngượcthụ
#ngượctra
#tracông
#tổngcông
#xuyênnhanh
#đammỹ
Thời điểm được đẩy vào phòng phẫu thuật, tâm lý bất an của Mạc Chung Thâm đột nhiên bùng lên mãnh liệt, ánh mắt cậu dừng lại trên người Mạc Sinh Bạch \”Baba.\”
Nhìn ra Mạc Chung Thâm bất an, Mạc Sinh Bạch trấn an cười cười \”Đừng sợ, baba ở đây.\”
Mạc Chung Thâm miễn cưỡng kéo ra nụ cười \”Baba, ba phải ở bên ngoài chờ con.\” Nhìn thấy Mạc Sinh Bạch gật đầu, cậu mới buông lỏng bàn tay đang nắm chặt ống tay áo hắn.
Bị đẩy mạnh vào phòng phẫu thuật, tiêm thuốc mê xong, Mạc Chung Thâm rất nhanh đã mất đi ý thức, trong cơn mê mang cậu chợt mơ thấy một giấc mộng. Cảnh tượng trong mộng được ánh sáng rực rỡ bao phủ, khắp nơi đều là hoa tường vi nở rộ. Mạc Sinh Bạch mặc áo sơmi trắng đứng bên cạnh một khóm tường vi lớn, nhìn cậu nở nụ cười ôn nhu.
\”Baba.\”
\”Chung Thâm.\”
\”Baba.\” Mạc Chung Thâm phát hiện bản thân lại biến thành hình dạng bánh bao nhỏ, đôi chân ngắn chỉ có thể từng bước hướng Mạc Sinh Bạch chạy tới, nhưng lại phát hiện cho dù cậu có cố gắng chạy thế nào thì khoảng cách giữa hai người vẫn càng ngày càng xa. Mạc Chung Thâm nóng nảy hô to \”Baba!\”
\”Chung Thâm, baba phải đi.\”
\”Ba đi đâu? Chung Thâm cùng ba đi nhé?\”
\”Chung Thâm không thể cùng ba đi được, tạm biệt.\”
\”Baba!\” Mạc Chung Thâm nhìn bóng người trước mắt càng ngày càng mờ đi, trong lòng sinh ra khủng hoảng to lớn, cậu có cảm giác một khi Mạc Sinh Bạch rời đi sẽ không bao giờ trở lại nữa \”Baba! Baba chờ con!\”
\”Baba!\” Mạc Chung Thâm rốt cục từ trong mộng tỉnh lại, khóe mắt thế nhưng còn vươn lệ, cảm giác hoảng hốt trong mộng vẫn làm cậu vô cùng sợ hãi.
\”Chung Thâm, cậu rốt cuộc cũng tỉnh.\”
\”Bác sĩ Hàn, baba của tôi đâu?\”
\”Hợp đồng ký kết với đối tác nước ngoài đột nhiên xảy ra chuyện, ngài ấy đã ra nước ngoài công tác.\”
Mạc Chung Thâm nhìn chằm chằm ánh mắt có chút mất tự nhiên của Hàn Mộc \”Ngài gạt tôi.\” Ngữ khí như đinh đóng cột.
\”Cậu nghĩ nhiều rồi.\”
\”Thứ nhất, baba đã đáp ứng sẽ ở bên cạnh tôi. Thứ hai, cho dù không đáp ứng tôi, baba cũng sẽ không ở thời điểm tôi cần ông ấy nhất rời đi. Thứ ba, tiền bạc đối với ông ấy vốn không hề có ý nghĩa. Thứ tư, bác sĩ Hàn, ánh mắt của ngài nói với tôi rằng ngài đang nói dối.\”
Hàn Mộc thở dài \”Được rồi, cậu rất lợi hại.\”
\”Vậy baba của tôi đâu?\”
Hàn Mộc nhún vai \”Ngài ấy bây giờ đang vội xử lý một vài chuyện quan trọng, nhưng cụ thể là chuyện gì thì tôi cũng không rõ lắm.\”
Ánh mắt Mạc Chung Thâm trở nên lạnh lẽo, lạnh lùng phun ra hai chữ \”Nói dối.\”
\”Nếu cậu không tin thì tôi cũng hết cách. Được rồi, bây giờ cậu đã tỉnh, tôi cũng phải đi.\”
\”Khoan đã.\” Mạc Chung Thâm thần sắc khổ sở lại có chút kiềm nén \”Baba, có phải ông ấy đã xảy ra chuyện rồi không?\”