[Edit|Chủ Công] Khoái Xuyên Chi Ngược Tra Ngược Tra (Hoàn) – Chương 38. Ngược Vương gia phúc hắc cặn bã 4 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit|Chủ Công] Khoái Xuyên Chi Ngược Tra Ngược Tra (Hoàn) - Chương 38. Ngược Vương gia phúc hắc cặn bã 4

BẠN ĐANG ĐỌC

Tên khác: Mau xuyên chi ngược tra ngược tra
(Tạm dịch: Xuyên nhanh ngược cặn bã)
Tác giả: Bất Tẩy Kiểm Dã Soái (Không Rửa Mặt Cũng Đẹp Trai 눈_눈)
Tình trạng bản gốc: Đã hoàn – 80 chương
Tình trạng bản edit: Đã hoàn và beta xong (>Д<)ゝ
Nguồn…

#chủcông
#khoáixuyên
#mauxuyên
#ngượcthụ
#ngượctra
#tracông
#tổngcông
#xuyênnhanh
#đammỹ

Ánh trăng lặng lẽ lộ ra một nửa, nhưng dường như bị thứ gì đó quấy nhiễu, lại một lần nữa trốn vào trong mây. Đã ba ngày trôi qua kể từ chuyện lần trước, trừng phạt của Hoàng đế đối với sự chậm trễ của Ngự Lâm Quân chỉ là tước bổng lộc một năm, nghĩ như thế nào cũng không phù hợp với tính cách của hắn, người kia thật sự là ngày càng khó đoán. Hắn thông minh như vậy, khó tránh khỏi việc có thể phát hiện được chút dấu vết gì đó, dù đã dọn dẹp mọi chuyện rất sạch sẽ, Mạc Ứng Đường vẫn có chút không yên lòng.

Tâm sự nặng nề mà trở lại An vương phủ, y chỉ cảm thấy mệt mỏi dị thường. Nhưng vừa liếc mắt một cái liền nhìn thấy trong phòng mình được thắp nến sáng trưng, còn có một người đang ngồi trước án thư, y không khỏi nhíu mày \”Sao ngươi lại tới đây?\”

Người nọ quay sang, chỉ thấy một khuôn mặt như trăng rằm mùa thu, sắc như hoa xuân buổi sớm, hoàn toàn giống hệt Mạc Ứng Đường!

\”Tại sao ta không thể tới?\”

\”Gần đây tình hình không tốt, ngươi đừng ra ngoài kẻo bị người khác phát hiện.\”

\”Mạc Ứng Đường, ngươi đang lo lắng cho ta? Hay là đang lo lắng cho chính bản thân ngươi?\” Khi nói chuyện âm cuối của y cao lên, tràn đầy sự khinh thường.

\”Ứng Niên, ngươi lúc nào cũng như vậy làm ta thật sự không chịu nổi.\”

\”Không, huynh trưởng thân mến của ta, người không chịu nổi là ta mới đúng. Ngươi nghĩ ta sống trong bóng tối nhiều năm như vậy là vì cái gì?\” Ngữ khí Mạc Ứng Niên có chút thờ ơ, vẻ mặt lại là không cam lòng \”Rốt cuộc khi nào ngươi mới bắt đầu thực hiện kế hoạch? Không chỉ có ta, các cậu cũng đang rất sốt ruột đấy.\”

\”Mạc Sinh Bạch tâm ngoan thủ lạt, lòng dạ quá sâu, chúng ta không thể hành động thiếu suy nghĩ.\” Mạc Ứng Đường không khỏi nhíu mày.

\”Vậy sao?\” Mạc Ứng Niên cười đến khóe mắt cũng nhếch lên, xinh đẹp đến mức không thể hình dung \”Chúng ta hao tổn tâm cơ chiếm được một cơ hội thăm dò Mạc Sinh Bạch, nhưng ngươi chỉ có thể rút ra kết luận này?\”

Mạc Ứng Đường im lặng không nói.

\”Ta không muốn là cái bóng của ngươi cả đời, ngươi hiểu không? Nếu ngươi không thể đưa ra quyết định, vậy cứ để ta thay ngươi hoàn thành mọi việc đi.\”

\”Ngươi đừng làm bậy! Hoàng cung có cao thủ dày đặc, không phải nơi ngươi muốn đến là đến!\”

\”Ha, ta cũng không phải ngươi, Mạc Ứng Đường!\”

Cửa sổ mở rộng, gió lạnh thuận thế ùa vào phòng, tựa như trong phòng chưa từng có người nào ghé qua.

Bóng đêm thâm trầm hắc ám, mà lòng người cũng hỗn loạn không ngừng.

Mạc Sinh Bạch vẫn đang cúi đầu phê duyệt tấu chương, nhìn thế nào cũng thấy là một Hoàng đế cúc cung tận tụy.

\”Hoàng Thượng, đã gần canh ba, ngài nên nghỉ ngơi.\” Vương Thọ cẩn thận khuyên nhủ.

Mạc Sinh Bạch xoa xoa đôi mắt cay xè, nhìn chồng tấu chương đã phê duyệt chất thành một ngọn núi nhỏ trên bàn, nhất thời có cảm giác vô cùng thành tựu. Không khỏi cảm thán độ chuyên nghiệp của chính mình thật khiến lòng người rơi lệ, một Hoàng đế cần chính yêu dân như hắn biết tìm ở chỗ nào chứ!

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.