\”Trương Phúc Hải, khụ khụ……\” Thiên Hòa Đế che miệng phát ra vài tiếng buồn ho, \”Bọn họ hẳn là đã tới nơi rồi đi?\”
Trương Phúc Hải vội vàng tiến lên khẽ vuốt lưng hắn, một bên lại ra hiệu tiểu thái giám phía dưới bưng trà lên: \”Hoàng Thượng, các tiểu chủ tử cùng Ôn Thái Phó hẳn là đã tới rồi.\”
\”Tới rồi liền tốt, khụ khụ ——\”
\”Hoàng Thượng, ngài uống chút nước trà trước đi!\”
Thiên Hòa Đế phất phất tay, biểu tình mệt mỏi không thôi, tựa hồ vài tiếng vừa rồi đã hao hết tinh lực của hắn: \”Dọn đi, trà này uống cũng vô dụng.\”
\”Hoàng Thượng, muốn lão nô truyền thái y lại đây hay không?\” Trương Phúc Hải rất là lo lắng mà nhìn Thiên Hòa Đế.
Thiên Hòa Đế nói: \”Không cần, lúc này nếu như truyền thái y, ngày mai sẽ lại có người muốn dâng sổ thỉnh lập Thái Tử.\”
Trong lời nói của hắn mang theo một cổ ý trào phúng, Trương Phúc Hải lại cúi thấp đầu xuống không dám nói tiếp, đây không phải đề tài y có thể vọng nghị.
Y không dám nói tiếp, nhưng Thiên Hòa Đế lại đột nhiên mở ra máy hát.
\”Bọn họ người nào người nấy đều ngóng trông trẫm sớm một chút lập Thái Tử mà, tốt nhất là lập xong Thái Tử liền thoái vị nhường hiền, đây là sợ trẫm chết thiên hạ đại loạn a.\” Thiên Hòa Đế cười tự giễu, \”Ngay cả người bên người trẫm cũng nghĩ như vậy, ngươi nói một chút, trẫm ngồi ở ngội vị hoàng đế này, có phải làm thực thất bại hay không?\”
Hắn nhớ tới ngày ấy Hoàng Hậu làm bộ lơ đãng mà nhắc tới việc này, trong lòng liền nổi lên một trận khó chịu.
Trương Phúc Hải phịch một tiếng quỳ xuống đất: \”Hoàng Thượng, ngài là thiên tử, là thuộc về thiên mệnh, ngài nhưng ngàn vạn đừng nghĩ như vậy!\”
\”A, cái gì thuộc về thiên mệnh, nếu thực sự có thiên mệnh, thì vì sao lại cho trẫm cơ thể đổ nát như vậy —— khụ khụ khụ khụ!!\” Thiên Hòa Đế cảm xúc kích động lên, nhất thời cũng không biết ảnh hưởng đến chỗ nào, đột nhiên đau đớn ho khang, tựa như cổ họng cũng sắp ho ra.
Trương Phúc Hải vội vàng bò dậy vỗ lưng cho hắn, trong miệng nhắc mãi \”Hoàng Thượng bớt giận, ngàn vạn đừng tức giận ảnh hưởng đến sức khỏe\”.
Khụ khụ, một cổ tanh ngọt nảy lên yết hầu, Thiên Hòa Đế run rẩy dời tay đi, phát hiện trên tay dính đầy máu đỏ đỏ sền sệt.
\”Hoàng Thượng! Truyền thái y đi!\” Trương Phúc Hải cả kinh, quỳ rạp xuống đất liên tục dập đầu, tiểu thái giám phía dưới tuy nhìn không thấy bên trên, nhưng cũng quỳ xuống theo.
Thiên Hòa Đế trong lòng lộ ra một cổ bi thương, tựa hồ giống như nhận mệnh: \”Truyền thái y đi.\”
……
Ngoài cửa cung đứng một đám quan viên, bọn họ là tới vào triều sớm, hôm nay là đại triều, phàm là quan viên lục phẩm trở lên đều chờ ở nơi này.
Mọi người tốp năm tốp ba đứng ở một chỗ, trong miệng trò chuyện, đều là cùng một đề tài.
\”Nghe nói sao? Đêm qua canh hai, Thánh Thượng ở Ngự Thư Phòng truyền triệu thái y.\”