\”Mấy ngày nay bọn họ đã làm quen được chưa?\” Sở Từ đứng ở ngoài cửa sổ nhìn nhóm phu tử ngồi nghe giảng bài trong giáo sĩ quán, rồi sau đó quay đầu lại hỏi Chu Thanh người phụ trách sắp xếp.
\”Ngày đầu tiên khi vừa tới có chút không quen, sau đó từ từ tốt hơn rồi, nhóm phu tử này còn trẻ tuổi, vẫn thực nghiêm túc.\” Chu Thanh trả lời nói.
Y ngầm cảm thấy, thái độ của những người ở phủ khác tới này so với nhóm phu tử Chương Châu phủ bọn họ còn tốt hơn chút. Quả nhiên thứ có được dễ như trở bàn tay, đa phần mọi người đều sẽ không quý trọng.
\”Nghiêm túc là tốt.\” Sở Từ vui mừng gật gật đầu, \”Ngày thường chú ý nhiều bọn họ một chút, mấy ngày nay trởi nóng, mang nhiều chút băng lại đây giảm nhiệt, mỗi buổi chiều lại nấu chút chè đậu xanh gì đó, đừng để cảm nắng.\”
\”Đại nhân nói phải, lát nữa hạ quan sẽ đi sắp xếp.\”
\”Đúng rồi, mấy ngày nay bọn họ ăn uống có quan không? Tiểu nhị khách điếm không có bắt nạt người lạ đi?\” Sở Từ lại hỏi, những chi tiết này có thể phản ánh rõ ràng nhất chất lượng một nơi, nếu như nơi này để lại cho người ta ấn tượng xấu thì không tốt.
\”Đại nhân yên tâm đi, các món cơm canh bọn họ cùng nhà ăn Đề Học Tư chúng ta chính là giống nhau, Vương đại nhân vì tiết kiệm phí tổn, cho nên không có đặt cơm ở bên ngoài tửu lầu, mà là mời mấy thím ở gần lại đây giúp việc bếp núc, làm thêm nhiều đồ ăn phân ra.\” Chu Thanh còn có chút bội phục Vương Minh. Bất quá, y vẫn là bội phục đề học bọn họ hơn, hắn có thể liếc mắt một cái liền có thể nhìn ra người nào thích hợp ở vị trí nào.
Lúc trước khi Vương Minh làm ngoại sự phòng, tuy không có xảy ra sai lầm, nhưng không hăng hái bằng hiện tại, tự khi y tiến gần đến tài chính, Đề Học Tư giảm bớt rất nhiều phí tổn không cần thiết.
\”Hơn nữa, chưởng quầy cùng bọn tiểu nhị khách điếm cũng thực chu đáo, nước ấm lúc nào cũng cung ứng, để nhóm phu tử đó có thể dùng, phòng cho khách mỗi ngày cũng đều sẽ có người dọn dẹp, không có người lười nhác làm cho có lệ.\”
\”Vất vả cho ngươi rồi, bên này công việc bận rộn còn phải chú ý những chuyện đó.\” Sở Từ nhìn nhìn Chu Thanh, phát hiện y nửa tháng gần đây gầy đi không ít, \”Đợi việc này kết thúc, bản quan làm chủ cho ngươi mấy ngày phép, để ngươi an ổn nghỉ ngơi một chút.\”
Chu Thanh nghe xong, vội vàng xua tay tỏ vẻ không cần, \”Đại nhân, hạ quan không cần nghỉ ngơi, mấy ngày này tuy việc nhiều, nhưng hạ quan trong mệt đồng thời cũng là thật vui mừng, ta chưa từng có nghĩ tới, Chương Châu phủ chúng ta còn có thể có một ngày như vậy. Hơn nữa, lại nói chỗ khách điếm nơi đó, hạ quan kỳ thật không có quản nhiều, những chưởng quầy cùng bọn tiểu nhị đó người nào người nấy ân cần chu đáo, căn bản không cần người đi thúc giục.\”
\”Không nghĩ tới bọn họ hỗ trợ Đề Học Tư công tác như thế, sau này nếu lại có chuyện mời khách dừng chân, chúng ta cứ chọn chỗ đó.\” Là ai nói \”thương nhân trọng lợi khinh biệt ly\”*, rõ ràng tinh thần dân tộc cũng thực nặng đó không phải sao!
*Thương nhân chỉ coi trọng tiền tài mà coi nhẹ biệt ly: Xuất từ Tỳ Bà Hành – Bạch Cư Dị.
Chu Thanh nhịn không được cười, Sở Từ lập tức ý thức được chính mình giống như hiểu lầm cái gì.