[Edit][401 – Hoàn] Xuyên Qua Cổ Đại Làm Phu Tử. – Chương 417: Quan nô bỏ trốn. – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit][401 – Hoàn] Xuyên Qua Cổ Đại Làm Phu Tử. - Chương 417: Quan nô bỏ trốn.

\”Ta nhớ là…… Vị quản gia kia có lẽ cũng bị sung làm quan nô.\” Sở Từ nỗ lực nhớ lại một chút, sau đó nói.

\”Y chính là con dân Đại Ngụy, đối với việc gian tế xác thật cũng không biết gì, sau khi quan phủ điều tra, vẫn chưa phán xử y tử hình, mà là đưa cả nhà y sung làm quan nô, ở ruộng muối ngoại ô phía Tây làm công, hiện tại có lẽ là đang ở cùng những người khác Triệu gia.\”

\”Vừa rồi ngươi mới nhắc đến y, có phải có nghĩa kà sổ sách này mất đi là do y hay không?\”

Triệu Khoan gật gật đầu: \”Y ở bên cạnh hầu hạ ta nhiều năm, có thể nói, ngoại trừ việc ta là Oa nhân cùng sổ sách bí mật y không biết, những chuyện khác ta cũng không giấu giếm y. Nhưng cũng chính là bởi vì quá mức tin tưởng, cho nên ngày thường ta không quá kiêng dè, có mấy lần lúc giấu ám trướng đã để y chờ ở ngoài cửa. Y phỏng chừng là âm thầm nhìn lén rồi.\” Vẻ mặt của hắn ảo não không thôi, hiển nhiên là trách bản thân không có tâm phòng người, mới làm đồ vật quan trọng như vậy bị mất.

Sở Từ quan sát đến hắn hối hận không giống làm bộ, trong lòng cũng nhận định quản gia có khả năng liên quan đến chuyện này.

\”Bây giờ lão phu lập tức phái người đi ruộng muối ngoại ô phía Tây xem quản gia kia còn ở đây không, nếu như còn ở mà nói, sẽ bắt y lại hỏi chuyện.\” Mục Viễn Tu đối với quản gia làm hỏng chuyện này tràn đầy ác cảm, trước không nói chuyện khác, chỉ nhìn một cách đơn thuần hành vi y là nô bộc lại nhìn trộm chủ nhân liền có thể phát hiện sau đầu người này sinh phản cốt.*

*Phản cốt: Xương nổi lên phía sau gáy, Ở xã hội cổ đại Trung Quốc là chỉ những kẻ có tính phản nghịch, bất trung bất nghĩa.

Mục Viễn Tu triệu tới một cấp dưới, thì thầm vài câu, sau đó người nọ liền đi ra ngoài. Không bao lâu, bên kia liền truyền đến tin tức, nói người một nhà quản gia này chẳng biết đi đâu, hiện tại đã không còn ở ruộng muối ngoại ô Phía Tây. Cụ thể khi nào thì không rõ lắm, nhưng tối hôm qua còn có người nhìn thấy bọn họ.

\”Xem ra đưa tin tức cho Lâm Phủ Đồng chính là y! Thật là đáng giận cực kỳ!\” Mục Viễn Tu dùng sức đập bàn một cái, hiện tại không có chứng cứ, ai cũng không có biện pháp bắt ông ta. Chẳng lẽ thật phải trơ mắt mà nhìn lâm Phủ Đồng ung dung ngoài vòng pháp luật như vậy sao?

\”Quản gia này không thể tha, Mục đại nhân, tuy rằng nói Hoàng Thượng từng có phân phó, việc này không nên lộ ra, nhưng mà vụ án giặc oa cướp biển sao có thể không gây ồn ào. Lát nữa ngài hãy đi tuần phủ nha môn, bắt Lâm đại nhân dán bố cáo lùng bắt Triệu quản gia.\”

Mục Viễn Tu đầu tiên là cau mày, sau đó không biết nghĩ tới cái gì, chậm rãi lại giãn ra.

\”Ý của ngươi là, chúng ta muốn rút dây động rừng?\”

Sở Từ hơi mỉm cười: \”Đúng vậy, hành động này là để Lâm Phủ Đồng không dám hành động thiếu suy nghĩ. Nếu coi như việc này chưa từng phát sinh, có lẽ mấy ngày sau, liền sẽ ở trong rừng núi sâu hoặc là mênh mang biển rộng thấy thi thể một nhà Triệu quản gia. Y lộ ra một bí mật như vậy cho Lâm đại nhân, nếu y lại nói mình chưa bao giờ xem qua nội dung bên trong, ngươi nói Lâm đại nhân có thể tin tưởng hay không?\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.