Trà Cúc Dưa Leo
Nhan Mộng Sinh thu hồi ánh mắt lạnh lùng và quay trở lại phòng, mặt đất hỗn độn, mảnh vỡ thủy tinh nằm rải rác khắp nơi, có một khung ảnh trong mảnh kính vỡ, góc ảnh bị mảnh vỡ thủy tinh cào xước, mà một góc kia vừa vặn là vị trí nữ chủ nhân trong nhà.
Hắn đi giữa những mảnh kính vỡ, nhặt khung ảnh lên, trên khung ảnh vẫn còn mảnh kính không chịu rơi xuống, chậm rãi duỗi tay vuốt ảnh chụp, như muốn cảm nhận được cái gì đó. Thủy tinh làm cho bàn tay Nhan Mộng Sinh bị thương, bàn tay trắng nõn liền liên tục chảy xuống những giọt máu, càng lúc càng lớn, nhưng ánh mắt nhìn bức ảnh vẫn ấm áp như vậy, biểu cảm trên mặt không chút sứt mẻ, cứ như chẳng hề cảm nhận được nỗi đau, cũng không biết cái gì là đau.
…
Ký ức về nguyên chủ chậm rãi hiện lên, bộ dáng kiêu ngạo và bá đạo thường ngày cũng hiện lên trong trí nhớ của cậu từng hình từng hình, Sở Huyền cảm thán nguyên chủ này thật là bị nuôi thành một đứa trẻ hỗn láo, đồng thời cũng biết quan hệ của nguyên chủ và Nhan Mộng Sinh như thế nào.
Cho dù nguyên chủ có kiêu ngạo như thế nào, không coi trọng Nhan Mộng Sinh như thế nào, khiêu khích đủ loại, Nhan Mộng Sinh cũng chỉ coi nó như không khí, không thèm để ý đến nó, nhưng cuối cùng xui xẻo thế nào từ người giúp việc, cậu cũng biết được rằng Nhan Mộng Sinh rất trân quý một bức ảnh, thừa dịp Nhan Mộng Sinh ra ngoài liền chạy vào phòng hắn, đập bức ảnh xuống đất rồi vui vẻ trở lại phòng tiếp tục chơi với người máy màu trắng của mình.
Về đến phòng Nhan Mộng Sinh nhìn thấy thảm trạng trong phòng, chứng rối loạn lưỡng cực ngay lập tức bùng phát, hai mắt đỏ lên. Người làm nói là tiểu thiếu gia làm, Nhan Mộng Sinh đuổi người làm đi, sau đó không chút khách khí đá văng cửa phòng nguyên chủ, đem đứa nhỏ bên trong phòng túm ra, cũng chính là nơi này làm thân thể nguyên chủ tàn lưu sợ hãi đối với Nhan Mộng Sinh.
Sở Huyền cảm thấy, nếu cậu muốn công lược vai ác này, vậy cậu nhất định phải làm ra cái gì đó để hòa hoãn đoạn quan hệ này, không thể làm chứng rối loạn của hắn nặng thêm.
……
Chờ Nhan Mộng Sinh đem phòng dọn dẹp sạch sẽ, đem bức ảnh từ trong khung ảnh rách nát lấy ra, cửa đột nhiên truyền đến tiếng gõ cửa.
Nhan Mộng Sinh mở cửa, nhưng cửa không có một bóng người, chuẩn bị đóng cửa lại, khóe mắt lại liếc thấy trên mặt đất một cái khung ảnh màu bạc lẳng lặng đang nằm, hắn đem khung ảnh trên mặt đất nhặt lên, phía sau khung ảnh dính một tờ giấy dán.
\”Em biết sai rồi, hy vọng anh thích cái khung ảnh này.\”
Trên mặt Nhan Mộng Sinh Không thể thấy được biểu cảm gì, chỉ là rũ con ngươi nhìn khung ảnh sững sờ.
Đem bức ảnh bỏ vào trong khung ảnh, màu bạc phối với màu ảnh chụp sắc điệu, ấm áp thoải mái, khung ảnh phía bên phải có một đóa hoa hơi hơi vươn ra, vừa vặn che đi chỗ bị hư hỏng, lúc này người phụ nữ như đang cầm một đóa hoa hồng màu vàng kim, cả người điềm đạm tao nhã, không nhiễm một chút khói lửa nhân gian.