Sau một tuần chạy dl mệt ẻ, lên truyện thấy 1k view thấy vui gì đâu á ~>v<~
Lên luôn 4 chương dự trữ cho chị em bạn dì ~v~
Like vs bình chọn để tạo động lực cho tui nhóooo
———————————-
Editor: Hang
Thần sắc kháng cự trên mặt thiếu niên quá mức rõ ràng, Thẩm Minh Hiên đương nhiên nhìn thấy. Đôi mắt hắn trở nên âm u không rõ, hơi dùng sức nắm cằm cậu: \” Em sợ tôi sao?\”
Ninh Thư không nói lời nào, gắt gao mím chặt môi. Một lát sau mới mệt mỏi lên tiếng: \” Thẩm tiên sinh, anh thả em ra đi.\”
Thiếu niên có điểm vô thố. Cho tới nay, cậu đều buông xuống nội tâm cảnh giác của mình. Cậu cảm thấy dù thế nào nam nhân cũng sẽ không cưỡng bách cậu. Nhưng hiện tại xem ra, những việc đối phương làm so với cưỡng bách không tốt hơn bao nhiêu.
Ninh Thư đến tận bây giờ không nghĩ tới chuyện này sẽ phát sinh trên người mình.
Theo dõi, thậm chí là khống chế.
Nam nhân lúc này mới lên tiếng: \” Em muốn rời khỏi tôi sao?\”
Cậu không nói lời nào, cũng không cần biết nên ở lại hay rời đi. Cậu là một con người, không phải đồ vật sở hữu của nam nhân, vì thế lấy hết can đảm nói: \” Dù không có em, Thẩm tiên sinh cũng có thể tìm được rất nhiều bạn đời, thậm chí so với em càng thêm ưu tú.\”
Cậu vẫn luôn không rõ, nam nhân vì cái gì mà lại coi trọng cậu.
Thẩm Minh Hiên cũng không tức giận, chỉ đem thiếu niên bế lên: \” Chú đối với em không tốt sao?\”
\” Ân?\”
Hơi thở nam nhân ái muội lại nóng bỏng, phả vào da thịt của chính mình. Ninh Thư chỉ cảm thấy làn da nổi lên một tầng da gà. Cậu quay mặt đi, có chút thẹn thùng.
Đôi mắt Thẩm Minh Hiên sâu không thấy đáy: \” Vậy là có người nói những lời vớ vẩn nào đó với em đi?\”
Hắn dựa gần đến, hôn hôn lỗ tai thiếu niên: \” Em tình nguyện tin tưởng bọn họ cũng không muốn tin tưởng chú?\”
Ninh Thư nhịn không được phản bác: \” Anh muốn em tin tưởng cái gì?\” Cậu có điểm ủy khuất: \” Cuộc đời em không nên như thế này. Theo dõi là phạm pháp, anh còn khống chế tự do của em, anh không thấy quá mức sao?\”
Thẩm Minh Hiên vẫn lãnh đạm: \” Tôi chỉ là quan tâm em.\”
\” Em không cần quan tâm như vậy!\”
Ninh Thư hít sâu một ngụm, nhẹ giọng nói: \” Thẩm tiên sinh, anh buông em xuống.\”
\” Thả em xuống? Để em chạy đi mất sao?\”
Hắn cười lạnh một tiếng: \” Em có phải hay không muốn mình bị chịch một lần mới có thể nghe lời?\”
Ninh Thư bị từ ngữ thô tục của hắn làm cho mặt đỏ tai hồng. Cậu giãy dụa muốn xuống dưới. Nhưng nam nhân ôm cậu chặt chẽ, thậm chí còn bóp mông cậu một cái, khàn khàn lên tiếng: \” Nghe lời.\”