Editor: Hang
———————————
Một người nam nhân bước từ trên xe xuống, bọn họ vẫn chỉ là những sinh viên chưa trải sự đời, liền bị khí thế của đối phương chấn trụ.
Trên người nam nhân mặc tây trang quy chuẩn nhìn qua tự phụ ưu nhã. Ngũ quan lại càng là anh tuấn xuất sắc, thời điểm đôi mắt thâm thúy kia nhìn qua đều mang theo một cảm giác áp bách mơ hồ.
Có điểm quen mắt nha.
Nam nhân đi tới, ánh mắt dừng trên người thiếu niên, sắc mặt có chút đen tối không rõ: \” Ninh Ninh, lại đây.\”
Nữ sinh có mặt ở đây đều đang trộm đánh giá nam nhân trước mắt này. Dáng người thon dài đĩnh bạt nhìn qua cấm dục lại hoàn mỹ. Cái loại thành thục ổn trọng này không phải nam sinh trẻ người non dạ có thể so sánh.
Các cô đều vì điểm này mà trái tim nhảy loạn.
Ngược lại, Ninh Thư có điểm mờ mịt, Thẩm tiên sinh như thế nào lại tới?
Cậu có điểm hoảng loạn cùng vô thố. Nhìn khuôn mặt không có cảm xúc dư thừa gì của đối phương cùng đôi mắt thâm thúy nhìn tới, có một loại chột dạ thấp thỏm hiện lên.
Triệu Kiệt thấy không khí có điểm không đúng, mở miệng dò hỏi: \” Ngài là?\”
Kỳ thật Thẩm Minh Hiên nhìn qua tuổi cũng không lớn nhưng khí thế trên người hắn làm người ta không thể không dùng kính ngữ giao tiếp.
Thẩm Minh Hiên cười như không cười nhìn cậu ta: \” Tôi là chú của cậu ấy, Ninh Ninh không có nói với các người sao?\”
Triệu Kiệt cảm thấy có điểm xấu hổ. Không biết vì cái gì mà cậu ta cảm thấy nam nhân như có như không đang nhắc nhở họ cái gì đó. Giống như đang nói nếu thiếu niên không cùng bọn họ nhắc tới chính mình thì quan hệ bạn bè của họ cũng không thân đến mức này.
Nam sinh họ Lục kia có chút tiếc nuối. ( tiếc cái quần què ấy, thứ hãm … :))) )
Nếu chú của thiếu niên tự mình tới đón, hắn liền không có biện pháp đem người về nhà mình, không khỏi có chút lưu luyến nhìn thoáng qua đối phương.
Ninh Thư đứng tại chỗ. Làn da trắng nõn bởi vì uống rượu mà trở nên ửng hồng. Đôi mắt xinh đẹp ánh lên ướt át, môi đều đỏ hồng mềm mại. Chỉ là khả năng đối phương không thuộc về mình. Họ Lục kia hơi nuốt nước miếng, thậm chí còn có thể nghe thấy thanh âm chính mình. Ngay sau đó, hắn ta liền cảm nhận được một tầm mắt lạnh như băng chiếu lại đây.
Hắn ta chớp mắt nhìn qua, phát hiện ánh mắt lạnh như băng sương dừng trên người hắn đã biến mất, phảng phất như đó chỉ là ảo giác của hắn. Nhưng họ Lục lại cảm thấy như mình bị đồ vật nguy hiểm nào đó theo dõi.
Thiếu niên có điểm choáng váng, cảm thấy có thể hay không bản thân đang gặp ảo giác, nam nhân như thế nào sẽ xuất hiện ở đây. Nhưng giây tiếp theo, Thẩm Minh Hiên đã hướng cậu bước tới.
Nam nhân rũ mắt, vươn tay đụng vào mặt cậu: \” Uống rượu?\”
Rõ ràng chỉ ba chữ nhàn nhạt nhưng Ninh Thư lại nhận ra trong đó chứa đầy bão táp. Da thịt cậu bị hơi lạnh đầu ngón tay đụng vào mà nổi lên một lớp da gà. Trợn tròn mắt nhìn nam nhân trước mặt sau đó lắc đầu.