Tiểu sư muội lớn đến như vậy, còn chưa từng bị người kêu là “Con nhóc hề” bao giờ, hơn nữa người gọi nàng như thế cư nhiên lại là Đại sư huynh mà nàng thân nhất! Nàng ngơ ngác chớp chớp mắt, lập tức òa khóc. Nàng khóc vô cùng thương tâm, nhưng người khởi xướng nhìn cũng không thèm nhìn nàng một cái.
Tang Tinh Hà nghiêng đầu nhìn chung quanh, giữa mày hơi nhăn lại. Hắn chống khuỷu tay lên ván giường ngồi dậy, lúc ngồi dậy đầu của hắn nháy mắt nhói lên một cái, khiến cho Tang Tinh Hà không thể không giơ tay ôm đầu.
Tiểu sư muội hai mắt đẫm lệ, nhìn thấy Tang Tinh Hà sắc mặt tái nhợt che đầu lại, khụt khịt một tiếng, mang theo âm khóc nức nở nói: “Đại sư huynh, huynh đau đầu sao? Để ta đi kêu đại phu.”
Nàng nói xong thì lập tức chạy ra bên ngoài, nhưng lại bị Tang Tinh Hà gọi lại.
“Đứng lại.”
Động tác của tiểu sư muội hơi khựng lại, vì sao ngữ khí của Đại sư huynh lại hung dữ như vậy?
Mà kế tiếp Tang Tinh Hà không chỉ có ngữ khí hung dữ, mà lời nói cũng hung dữ.
“Trở về cho ta, nếu không ta đánh gãy cái chân ngắn của ngươi.”
Tiểu sư muội: “!!!”
Chân nàng không có ngắn!
Tiểu sư muội thật sự có chút sợ hãi, cho nên lại chậm rì rì đi tới trước mặt Tang Tinh Hà, khóe mắt nàng vẫn còn đọng nước mắt, nhìn qua thập phần đáng thương. Thế nhưng Tang Tinh Hà một chút tâm tình thương hương tiếc ngọc cũng không có. Hắn trầm mặt nhìn tiểu sư muội, “Con nhóc hề kia, ngươi vừa mới gọi ta là cái gì?”
Huhuhu, nàng không phải là con nhóc hề mà.
Tiểu sư muội sợ hãi nhìn Tang Tinh Hà, “Đại sư huynh.”
Tang Tinh Hà nghe được lời này, biểu tình hơi đổi, mà trong một chốc lát lại nói, “Đưa gương đồng cho ta.”
Tiểu sư muội nghe lời làm theo, nàng đưa gương đồng qua cho Đại sư huynh. Không được bao lâu, lại nhìn thấy Đại sư huynh vốn luôn ôn hòa trực tiếp ném vỡ gương đồng, biểu tình vô cùng hung ác nham hiểm, làm cho thân thể của tiểu sư muội run bắn lên. Vì sao sau khi Đại sư huynh tỉnh lại, lại giống như đã thay đổi thành một người khác vậy?
Thật đáng sợ.
Tiểu sư muội run bần bật, trong ánh mắt viết hai chữ “Hoảng sợ” vô cùng rõ ràng. Tang Tinh Hà nhíu mày suy nghĩ một hồi, kế tiếp ánh mắt hắn tự nhiên phóng tới trên người tiểu sư muội.
Bị ánh mắt Tang Tinh Hà theo dõi, tiểu sư muội nhịn không được lui về phía sau hai bước.
Sau khi Tang Tinh Hà nhìn chằm chằm tiểu sư muội, khóe môi chợt cong ra một nụ cười, “Đầu ta có chút đau, vừa nãy chắc đã dọa muội sợ. Thân Giác đi đâu rồi?”
Tiểu sư muội thấy Tang Tinh Hà đã khôi phục lại bộ dáng ngày xưa, mới an tâm hơn, “Thân Giác và Thiên Tùng đi ra ngoài rồi, Đại sư huynh, ta đã kêu người đi thông tri cho hắn biết. Thân Giác mấy ngày này vẫn luôn chiếu cố Đại sư huynh, ban đêm cũng đều là một tay hắn chăm sóc, người cũng gầy đi một vòng lớn. Nếu như hắn biết Đại sư huynh đã tỉnh lại, nhất định sẽ vô cùng vui vẻ.”