\”Ngươi chảy máu?\” Vẻ mặt Thân Giác lập tức nghiêm trọng.
\”Không, không phải là máu của vi thần, là do người khác bị thương, vi thần không cẩn thận dính vào.\” Ôn Ngọc Dung giấu tay ra đằng sau, ôn hòa cười với Thân Giác, \”Sao bệ hạ lại đến đây?\”
\”Cô nghe cung nhân nói có núi lở, lại sợ ngươi xảy ra chuyện, cho nên mới đến đây.\” Thân Giác dừng một chút, \”Ngươi không muốn nhìn thấy cô sao?\”
\”Không phải, chỉ là bệ hạ tôn quý, lại mạo muội xuất cung, vi thần quả thực rất lo lắng.\” Ôn Ngọc Dung nói, \”Bệ hạ có thể đến thăm vi thần đã là vinh hạnh của vi thần rồi.\”
Thân Giác nghe thấy vậy, dường như mới thở phào nhẹ nhõm một hơi. Cậu lẳng lặng quan sát Ôn Ngọc Dung một hồi, mới cười, \”Không có việc gì là tốt rồi, có phải ngươi thấy cô ở đây bất tiện đúng không? Vậy thôi, cô hồi cung ngay đây.\”
Nói xong, cậu buông lỏng cánh tay Ôn Ngọc Dung ra, thắt lại áo choàng trên người. Lúc xuất cung cậu chỉ mặc thường phục, trên thường phục cũng không thêu long văn. Tuy bớt đi nét tôn quý, nhưng lại nhiều thêm vài phần bình dị gần gũi.
Ít nhất, nhìn không còn có vẻ cao xa vời vợi không thể chạm tới như trước nữa.
\”Vi thần tiễn bệ hạ một đoạn.\” Giọng Ôn Ngọc Dung trầm thấp.
\”Được.\” Thân Giác đi trước Ôn Ngọc Dung vài bước, bọn họ mới ra chính sảnh thì chạm mặt thừa tướng.
Thừa tướng hành lễ với Thân Giác, sau khi đứng dậy thì cung kính nói: \”Nếu như bệ hạ không chê thì xin hãy lưu lại dùng bữa cùng với chúng thần. Phòng bếp cũng đã chuẩn bị thức ăn xong xuôi.\”
Hoàng đế đến phủ đại thần dùng thiện là vinh dự của đại thần. Tiên đế trước kia cũng thường xuyên tới phủ Thừa tướng dùng bữa. Đến phiên Thân Giác thì do thân thể không khỏe, cả năm quanh quẩn nơi thâm cung, rất ít khi xuất cung. Đây cũng là lần đầu tiên cậu tới phủ Thừa tướng.
Thân Giác nghe thấy thừa tướng nói vậy, không trả lời ngay mà là nhẹ nhàng nhìn về phía Ôn Ngọc Dung bên cạnh. Ôn Ngọc Dung biết ý tứ của phụ thân mình, hắn mím môi, sau đó mới khẽ mỉm cười nói: \”Đúng vậy, nếu bệ hạ không chê thì xin hãy ở lại dùng bữa, nữ đầu bếp trong phủ tuy không thể sánh bằng ngự trù trong cung nhưng tay nghề cũng không tồi đâu.\”
Sau đó, Thân Giác cứ thế ở lại.
Nhưng hoàng đế dù sao cũng là hoàng đế, tuy rằng Thân Giác đã mở miệng bảo thừa tướng không cần quá câu nệ, nhưng khi dùng bữa thừa tướng vẫn chia bàn.
Thân Giác ngồi ở đầu bàn lớn, các thứ nam ở phủ Thừa tướng ngồi ở một cái bàn nhỏ, còn nữ quyến thì lui vào trong nội đường dùng bữa.
Tuy rằng ăn cơm ở ngoài cung, nhưng Thân Giác vẫn có thái giám thử độc. Hắn ăn thử hết từng món trên bàn trước, sau đó mới gắp thức ăn cho Thân Giác.
Ôn Ngọc Dung còn có mấy người đệ đệ nữa, ở đúng cái tuổi nghịch ngợm đùa giỡn ầm ĩ nhất, nhưng hôm nay khi dùng bữa lại lặng ngắt như tờ, ngay cả mắt cũng không dám liếc lung tung, nếu không cẩn thận đặt chén xuống bàn hơi to tiếng một tí, tim cũng điên cuồng đập thình thịch.