[Edit] Trùng Sinh Thành Hệ Thống – Long Thất – Chương 20: Cùng mẹ khác cha – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit] Trùng Sinh Thành Hệ Thống – Long Thất - Chương 20: Cùng mẹ khác cha

Tần Việt là người em cùng mẹ khác cha với Tần Mạc, là con của Tần Chính Quân và Nguyệt Nương. Tần Việt sinh muộn, sau khi Tần Mạc trưởng thành tới được kim đan kỳ mới xuất hiện.

Đây là điểm lợi của người tu chân, có sức khỏe và tuổi thọ dài lâu nên tuổi tác cao vẫn sinh dục được. Đừng nói Tần Mạc và Tần Việt chỉ chênh nhau hai mươi tuổi, biến thái hơn nữa còn có đôi huynh đệ cách nhau tận tám mươi tuổi. Tuy nhiên tu sĩ thường không đông con cái, những người thực sự muốn vào thiên đạo phải thanh tâm quả dục dứt bỏ trần duyên, song tu dù nhanh chóng tiện lợi, nhưng hầu hết chỉ có một người có thể luyện đến tầng cuối cùng.

Hơn nữa việc sinh con làm tu sĩ phải hi sinh rất nhiều. Nhất là nữ nhân phải hoài thai mười tháng, phải dùng thanh khí của bản thân để nuôi dưỡng thai nhi, đến khi đứa trẻ chào đời, tu vi bao năm tu luyện của người mẹ sẽ bị hao hụt nghiêm trọng. Thế mới nói toàn bộ thế giới tu chân, 80% các đôi phu thê song tu đều không có con, 20% còn lại chỉ có một đứa. Việc Tần Chính Quân và Nguyệt Nương có đến hai đứa con trai có thể xem là khác thường trong giới.

Lúc đầu Tần Mạc còn không hiểu vì sao cha mẹ muốn sinh con nữa, nhưng y đã trưởng thành sẽ không xen vào quyết định của cha mẹ. Y chịu trăm ngàn vất vả đi đánh bí cảnh Toa La để tìm quả Toa La ngàn năm kết quả một lần để giúp người mẹ giảm bớt hao tổn tu vi vì mang thai.

Việc này lúc ấy cũng gây oanh động cả tu chân giới, dù sao lúc ấy Tần Mạc cũng còn quá trẻ, chỉ mới hai mươi bốn, so với tuổi thọ người tu chân chỉ có thể xem là nhóc con mới thay răng, nhưng tên nhóc ấy đã đột phá kim đan kỳ mà người thường phải luyện trăm năm mới thành, lại quyết chiến với bí cảnh Toa La hung hiểm, còn đại thắng trở về.

Người khác chỉ nhìn thấy vinh quang rực rỡ của y, duy chỉ Thời Khanh từng xem quá khứ của y mới thấu hiểu được những đắng cay y đã vượt qua. Dù tư chất thông tuệ trác tuyệt, nhưng dù sao vẫn là một người trẻ chưa có nhiều kinh nghiệm, Tần Mạc nhiều lần lâm vào hiểm cảnh, nếu không phải có ý chí kiên cường hơn người và ngạo khí không khuất phục, không biết phải chết bao nhiêu lần cho đủ.

Y dùng tính mạng để mang được quả Toa La về, đổi lại cũng chỉ là một tiếng ‘Ừ.’ của Nguyệt Nương.

Trong hai mươi bốn năm khi Tần Việt còn chưa chào đời, Tần Chính Quân và Nguyệt Nương đối xử với Tần Mạc giống hệt cách họ đặt tên cho y, vô cùng lạnh nhạt khinh khi. Tình cảm của người tu tiên thường ẩn rất sâu, nên Tần Mạc cũng để trong lòng, chỉ cho rằng mọi bậc sinh thành trên thế gian này đều như thế. Nhưng sau khi Tần Việt ra đời đã làm đảo điên hoàn toàn nhận thức ấy. Tần Chính Quân nghiêm túc hà khắc khi nhìn Tần Việt sẽ nở nụ cười hòa ái, mà Nguyệt Nương lãnh đạm khó tính cũng vô cùng dịu dàng ấm áp, ôn hòa như nước.

Thông minh như Tần Mạc, làm sao không nhìn ra sự khác biệt trong đó?

Có lẽ từ lúc đó, hắc ám trong lòng y đã lặng lẽ nảy mầm.

Tần Việt quả là đứa trẻ lớn lên trong sự yêu chiều vô hạn của cha mẹ, dù nó cũng là con trai Nguyệt Nương, Nguyệt Nương lúc ấy đã mất thể chất đặc biệt nên Tần Việt không được di truyền, không bị Lục Cửu Uyên để ý đến. Khi nó ra ngoài phái Lăng Tiêu, khắp nơi lại nghe danh Tần Mạc ưu tú thế nào, vinh quang ra sao, mà Tần Việt chỉ được gọi bằng một danh từ duy nhất—em trai của Tần Mạc.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.