[Edit] Trùng Sinh Thành Hệ Thống – Long Thất – Chương 16: Mạt thế chi thương – VI – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit] Trùng Sinh Thành Hệ Thống – Long Thất - Chương 16: Mạt thế chi thương - VI

Khoa học gia, căn cứ thực nghiệm, huyết thanh kháng thể, thực nghiệm thể có một không hai… Lại phối hợp với cảm xúc dao động mà Lãnh Lâm nén xuống.

Tất cả mọi thứ đều dẫn đến một đáp án.

Những lời lảm nhảm của Thời Khanh làm sáng tỏ nghi vấn trong lòng Tần Mạc, y trước đó luôn khó hiểu, cũng không dám xác định 100%. Nhiều lần thăm dò, Lãnh Lâm đã biết tự vệ hơn, xóa sạch dấu vết, bởi vậy dù cho y có nghi ngờ, nhưng không có chứng cứ nên không dám tùy tiện hành động.

Ngược lại, bản thân Thời Khanh là một cây chủy thủ, cho nên có thể tự do quan sát sắc mặt Lãnh Lâm, những điều này làm nghi vấn trong lòng Tần Mạc có căn cứ xác định rõ ràng.

Ngay sau đó, Thời Khanh lại nói ra quan điểm của bản thân, tuy nói tư duy ban đầu có hơi loạn, nhưng câu nói sau cùng, lại là chìa khóa, nháy mắt mở ra cửa lớn bị khóa chặt, làm cho tất cả mơ hồ bỗng dưng sáng tỏ rõ ràng.

Mà Thời Khanh lúc này lại hết hồn, tầm nhìn của cậu không bị hạn chế, cho dù cách 5 6 mét, thì chỉ cần liếc mắt một cái cũng nhìn thấy Lãnh Lâm.

Ban đầu cậu chỉ định liếc mắt nhìn một cái thôi, không nghĩ tới thấy một màn mờ ám kia.

Lãnh Lâm cùng Lý Túc một tổ, hai người đó đang lục lọi tìm kiếm trên một cái giá tư liệu, Lý Túc đi trước, Lãnh Lâm ở phía sau, nhưng mà vừa mới nháy mắt, Lãnh Lâm lại thừa dịp Lý Túc không chú ý, lấy một cái kim tiêm sắc bén chích thẳng vào lưng của Lý Túc!

Lãnh Lâm, gã đang làm cái gì vậy?

Thời Khanh nhanh chóng hoàn hồn, cậu mau mau chọt Tần Mạc một cái, nói rằng: “Lý Túc gặp nguy hiểm!”

Tuy cậu đúng lúc phát hiện, nhưng cũng không cứu kịp.

Lý Túc bỗng nhiên nổi điên, hành động nhanh nhẹn, phảng phất giống như một con báo, mà đối tượng hắn tập trung công kích lại là Tần Mạc đứng cách xa năm thước!

Cũng nhờ Thời Khanh nhắc nhở, Tần Mạc lúc này mới kịp thời phản ứng, y nhanh chóng né sang một bên, chật vật né tránh một kích chí mạng này, đôi giầy da nặng trịch dẫm mạnh lên sàn nhà, tạo thành một dấu ấn đen, tốc độ cực nhanh, lực độ cực lớn, do đó nhìn vào chỉ thấy cái bóng mà thôi!

Mà Lý Túc thì không ngừng công kích, thần thái sáng láng tinh anh ban đầu không còn nữa, con ngươi màu đen hoàn toàn biến thành màu đỏ y như là máu, răng nhe ra, sắc mặt tái nhợt, cả thân người lạnh như băng chẳng khác nào độc xà cắn hút.

Ngắn ngủn chỉ hơn mười giây, hai người đã đánh nhau mấy chiêu, lần nào cũng là sát chiêu đòi mạng, không chút lưu tình!

Lãnh Lâm đứng xa xa một bên rốt cuộc xé mặt nạ, con ngươi màu đen bắt đầu sung huyết, hé ra đôi mắt đỏ diễm lệ, gã chợt nhếch khóe miệng, tràn đầy châm chọc nhìn Tần Mạc.

Bốn tên đội viên còn lại thì không rõ tình huống, căn bản không biết Lý Túc và Tần Mạc vì lý do gì mà đánh nhau. Bọn họ đang muốn chạy tới can ngăn, ai ngờ sau ót bỗng dưng đau nhói, rồi hoàn toàn mất đi ý thức.

Lãnh Lâm nhìn bốn người ngã dưới đất với vẻ xem thường, loại tư chất tệ hại này không cần lãng phí bệnh độc nguyên thủy. Xử lý xong bọn họ, gã lại nhìn về phía Lý Túc cùng Tần Mạc đang giao đấu.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.