[Edit| Trùng Sinh] Bạo Quân Sủng Hậu [Đang Chỉnh Sửa] – Đệ nhất bách nhất thập tứ chương – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit| Trùng Sinh] Bạo Quân Sủng Hậu [Đang Chỉnh Sửa] - Đệ nhất bách nhất thập tứ chương

Xem xong diễn luyện băng hi, hai người liền về vương phủ. Lúc trở về nhìn thấy bên cửa vương phủ đặt ba chiếc xe ngựa, hạ nhân đang dọn từng rương đồ. An Trường Khanh tìm người hỏi, hóa ra là thương đội phía nam về kinh, mang về không ít đồ ở nam địa, Chu Hạc Lam đặc biệt gọi người đưa tới.

Khi hai người An Trường Khanh trở về, rương hòm đã dọn gần xong, đi vào thấy trong viện đặt mười mấy rương gỗ, trừ bỏ các loại vải dệt, còn có không ít son phấn cũng châu báu trang sức khác. Còn lại là ít sách cổ, giấy và bút mực tốt nhất cùng với đồ chơi tinh xảo.

Tiêu Chỉ Qua nói: \”Chu Hạc Lam có lòng rồi.\”

An Trường Khanh đưa mắt nhìn, những rương hòm này đều đánh dấu đưa cho ai, lăng la tơ lụa cùng son phấn trang sức tất nhiên đều là của Dư thị cùng An Nhàn Ngọc, Dư thị có nhiều vải dệt, đồ trang sức đều là kiểu vàng ngọc trang nhã quý giá. Trang sức của An Nhàn Ngọc là các loại bảo ngọc tươi sáng, còn kèm không ít son phấn. Ngoài ra rương sách cổ cũng cho An Nhàn Ngọc, An Trường Khanh liếc mắt nhìn tên một quyển sách, mơ hồ nhớ An Nhàn Ngọc từng nhắc về sách này. Còn có giấy bút cùng với ít đồ chơi tinh xảo còn lại cho An Trường Khanh cùng tiểu thái tử tiểu công chúa.

Quả thật rất có lòng, An Trường Khanh hơi hài lòng với muội tế (em rể) tương lai, nói: \”Đưa những hòm này đến Thọ An Viện cùng Khinh Y Viện đi, nói là Hạc Lam công tử đưa tới.\”

Hạ nhân phụng mệnh dọn rương hòm.

Tiêu Chỉ Qua lại nói: \”Ta nghe nói Chu Hạc Lam tham gia thi Hương lần này?\”

\”Ừ, hắn muốn thi cử xuất sĩ, ta cảm thấy hắn thích hợp làm quan hơn là buôn bán. Dù sao bây giờ quặng phỉ thúy đã công khai ra ngoài, cũng không thiếu nhân thủ.\”

Sau khi Tiêu Chỉ Qua đăng cơ, quặng phỉ thúy được âm thầm khai thác lúc trước cũng công khai ra ngoài, Lương Châu Thường Tại Xương chủ trì mọi việc khai thác, sau đó cung ứng đưa tới các châu quận. Tám phần lợi đoạt được vào quốc khố. Mà sau khi Chu Hạc Lam chuyển giao hết nhân thủ được bồi dưỡng trước đây cho Thường Tại Xương, bản thân liền về Nghiệp Kinh chuẩn bị thi cử.

Vào tiệc đón gió chia sẻ tâm tư với An Trường Khanh, chỉ mấy ngày gã đã tìm một ngôi nhà không xa vương phủ, dọn ra ngoài cùng Chu mẫu, sau đó gã chuyên tâm chuẩn bị, tuy ít đến vương phủ bái phỏng, nhưng thường phái người đưa ít đồ vào vương phủ.

Chu Hạc Lam là người thông minh, khi bán nguyên thạch phỉ thúy ở nam địa, bản thân cũng làm nhiều giao thiệp, đặt mua nhiều sản nghiệp. Dù bây giờ chưa xuất sĩ, nhưng gia tài rất phong phú.

Tiêu Chỉ Qua cũng cảm thấy Chu Hạc Lam là một nhân tài, gật đầu nói: \”Mấy ngày trước, Quý An Dân nói với ta, kết quả thi Hương vừa rồi, xem bài thi mà giám khảo địa phương đưa tới, tìm ra mấy người xuất sắc. Nói không chừng thi Hội lần này, sẽ xuất sắc hơn năm rồi.\”

Sau khi hắn đăng cơ, vì thu nạp nhân tài, đặc biệt hạ lệnh mở ân khoa. Quý An Dân là chủ giám, giữa mười tháng các châu quận mới mở thi Hương. Chờ có kết quả thi Hương, trung tuần tháng 2 sẽ tổ chức thi Hội.

An Trường Khanh rất tin tưởng Chu Hạc Lam: \”Nói không chừng trong mấy người kia có Chu Hạc Lam.\”

Tuy Tiêu Chỉ Qua cảm thấy có khả năng, nhưng thấy y tín nhiệm Chu Hạc Lam như thế, nhịn không được ăn chút chua, thấp giọng nói: \”Sao Nhạ Nhạ chắc chắn như vậy? Tin tưởng hắn vậy sao?\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.