Dọc theo đường đi, Minh Trạch bị Long Hoài ôm vào trong ngực, nếu có người lại gần sẽ phát hiện trong lỗ đít Minh Trạch vẫn đang cắn chặt một cây cặc lớn.
Minh Trạch lo lắng nhìn cảnh tượng dưới chân, càng gần Kiếm Tông hắn càng cảm thấy hoang vắng, không khỏi có chút nóng vội, bảo Long Hoài đi nhanh lên.
\”Như ngươi mong muốn.\” Cặc lớn của Long Hoài thọc vào rút ra ngày càng nhanh chóng, mỗi một lần đều hung hăng đâm vào điểm nứng của Minh Trạch, kích thích vách thịt co rút lại phun ra nước dâm.
\”A a…Không phải…Không phải bảo ngươi…Đụ ta…Nhanh lên…\” Minh Trạch ngửa đầu rên rỉ.
\”Xin lỗi, chắc là do ta hiểu sai ý.\” Nói xong Long Hoài liền thả chậm động tác, chín cạn một sâu đâm vào rút ra, cái này làm cho Minh Trạch càng thêm dục cầu bất mãn.
\”Nhanh lên…\”
\”A Trạch một hồi thì bảo ta nhanh một chút, một hồi thì bảo ta chậm một chút, thật khiến ta khó xử mà.\” Long Hoài giả vờ buồn rầu nói, bàn tay to còn vuốt ve cặp vú mềm mại của Minh Trạch, nhào nặn thành các loại hình dáng khác nhau.
Khoái cảm không ngừng chạy sâu vào trong đầu óc Minh Trạch, nếu không phải vì quá lo lắng cho tông môn, chỉ sợ lúc này Minh Trạch đã lớn tiếng rên rỉ.
Cũng may Minh Trạch đã thấy được Kiếm Tông, Long Hoài bóp eo Minh Trạch bắn ra, tinh dịch nóng bỏng phun ra đầy lỗ dâm.
Nghe được tình cảnh của Kiếm Tông, lúc này Minh Trạch cảm thấy khí huyết dâng lên, vô cùng phẫn nộ.
Lúc trước Minh Trạch đã biết được, thì ra cái gọi là ngọc giản mà người phi thăng cuối cùng lưu lại trong hội đấu giá chỉ là một cái bẫy.
Lúc có người dựa theo địa chỉ viết trong ngọc giản cho rằng ở nơi thông đạo phong ấn Ma giới kia có lưu lại công pháp và bảo vật, người trong Tu Chân giới cũng lập tức bị hấp dẫn đến đó, làm cho cánh cửa ngăn chặn Ma giới cũng bị mở ra.
Trong khoảng thời gian ngắn, Tu Chân giới lâm vào khổ chiến, chuyện này còn chưa xong chuyện khác lại tới, ở thời điểm mấu chốt như vậy, thế nhưng Ma môn lại đánh lén các tông môn lớn.
Nếu không phải kết giới của Kiếm Tông tương đối mạnh, chỉ sợ bây giờ đã bị sụp đổ.
Sư phụ có ơn cứu mạng với Minh Trạch, hơn nữa sống ở Kiếm Tông nhiều năm như vậy, Minh Trạch không có khả năng mặc kệ, cho dù là mất đi tự do cũng không hối hận, nếu không có sư phó thì trên đời này cũng không có Minh Trạch.
Minh Trạch cầm kiếm của mình thi pháp, ở trong mắt của những người khác thì mặt mày Minh Trạch lạnh như băng sương, nhưng trong mắt Long Hoài, Minh Trạch trần truồng múa kiếm, trên mặt còn mang theo vết hồng nhạt.
Cái vú tuyết trắng theo động tác múa kiếm không ngừng phập phồng, con cặc nhỏ xinh cũng không ngừng đong đưa, lượng lớn tinh dịch chảy ra khỏi lỗ đít đỏ tươi.
Trên mặt đất toàn là máu tươi của quân địch, trên người Minh Trạch cũng đều là vết đỏ mà nam nhân lưu lại, cảnh tượng vô cùng dâm mĩ.