Tạ Lưu Đình sau khi tiếp nhận thư, điều khiến người ngoài — thậm chí chính hắn — cũng không ngờ tới, là hắn không hề vội vàng mở ra.
Hắn nâng niu giữ lấy phong thư mỏng nhẹ kia, xoay người phất tay áo đóng lại điện, chậm rãi từng bước một bước về phía sau án thư mà Tang Lam thường dùng, an tĩnh ngồi xuống.
Suốt cả quá trình, ánh mắt hắn vẫn luôn dừng lại trên phong thư mộc mạc ấy — nơi mặt bì thư, bằng nét bút quen thuộc có phần phiêu dật viết mấy chữ “Trình Bệ hạ thân khải”. Bao nhiêu lần trong quá khứ, chính hắn cũng từng cùng Tang Lam xem qua thư viết bằng nét chữ ấy.
Người đã khuất, nét chữ còn đây.
Tựa hồ chỉ cần hơi siết chặt cánh tay, vẫn có thể ôm lấy người nọ — người từng vì cùng hắn xử lý chính sự mà mệt mỏi đến ngủ gục trên vai hắn; tựa hồ chỉ cần hơi ngẩng đầu, xuyên qua ánh lửa lay động nơi trước án thư, vẫn có thể thấy ánh mắt mang tia dịu dàng khi Tang Lam cảm nhận được động tĩnh bên này mà ngẩng nhìn.
Những tháng ngày ấm áp và ôn hòa ấy rõ ràng mới như vừa hôm qua, vậy mà chớp mắt đã trở nên xa xôi vô tận. Nhớ lại từng điều trong quá khứ, đôi mắt Tạ Lưu Đình không khỏi ửng đỏ, hắn cắn chặt môi dưới, trong chốc lát thế nhưng lại không dám mở phong thư trong tay ra.
Trong hoảng hốt, hắn đột nhiên nghĩ đến — năm nay tuyết đầu mùa đến sớm một cách bất ngờ, mùa đông cũng theo đó mà đến sớm hơn thường lệ. Đêm ấy tuyết rơi liên tục ba ngày ba đêm, có lẽ trong cung đã tích cao đến nửa trượng.
Thời tiết như vậy, vốn là mùa tháp cách hoa nở rộ đẹp nhất.
Thế nhưng người từng nói muốn cùng hắn đi khắp thảo nguyên Mạc Bắc, ngắm loài hoa kiên cường ấy nở trong tuyết lạnh, lại không còn nữa.
Đóa tháp cách hoa ấy, sinh ra để nở giữa giá tuyết khắc nghiệt, cuối cùng lại chẳng chờ nổi mùa đông quay về.
Y rời đi vào mùa đông—mùa lẽ ra là thời khắc loài hoa kia rực rỡ trưởng thành nhất.
“Ách…”
Tạ Lưu Đình bỗng nhiên khom người trong điện, cắn răng nhẫn nhịn từng đợt đau đớn dữ dội nơi lồng ngực. Dù lòng bàn tay đã đẫm mồ hôi, nhưng tờ thư mỏng nằm giữa đầu ngón tay hắn lại vẫn khô ráo như ban đầu.
Đợi đến khi cơn đau dần dịu đi, hắn mới chậm rãi điều hòa hơi thở, cố ép mình trấn định, từ tốn xé phong thư, mở ra thư từ Tang Lam để lại.
Quả nhiên, giống như vô số lần trước đây, tiểu sư tử ấy luôn có thể khiến hắn bất ngờ.
Trong phong thư, không hề có những dòng dài dằng dặc thao thao bất tuyệt mà hắn từng đoán. Chỉ một hàng chữ duy nhất, bằng bút tích quen thuộc tiêu sái tự nhiên ——
“Sống tiếp, trở thành một vị minh quân.”
Ngự thư phòng bị tịch mịch bao phủ, bỗng nhiên vang lên một tiếng cười khẽ.
“Ha…”
“Ha ha…”
Ngoài điện, đám cung nhân canh gác chỉ mơ hồ nghe thấy từ trong điện đóng kín truyền ra một tràng thanh âm, như cười như khóc, như lệ quỷ nơi địa phủ bật cười giữa đêm dài. Thanh âm kia dần lớn hơn, mang theo một loại bi ai đến tận cùng như hóa thành khoái ý châm chọc, chẳng giống tiếng người trần, như thể Tu La đang khóc ra máu.