[Edit] Tháp Cách – Chương 39 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 16 lượt xem
  • 7 tháng trước

[Edit] Tháp Cách - Chương 39

Dưới lớp nọ chồng lớp kia những tầng áo cầu kỳ, hoa lệ đan xen trên nền gấm vóc, cuối cùng được cố định bằng một chiếc đai lưng màu ám kim. Từng chi tiết được mài giũa đến mức phản chiếu ánh sáng trên gương đồng, hiện lên bóng hình một thân ảnh đoan trang và thanh nhã.

Người trong gương khoác trên mình bộ triều phục hoàng hậu màu huyền sắc, ung dung hoa quý. Dung nhan rực rỡ được y phục che lấp phần nào, trở nên trang trọng và trầm ổn. Chỉ có điều duy nhất không hài hòa với dáng vẻ nghiêm chỉnh ấy là dấu đỏ lờ mờ nơi cổ và đôi mắt vẫn còn vương chút hơi ẩm chưa tan.

Tang Lam chăm chú nhìn vào gương đồng phía trước, chớp mắt nhẹ nhàng, hình ảnh trong gương cũng theo đó mà khẽ chớp mắt.

Từ khi tới Đại Thịnh, đây là lần đầu tiên y khoác lên mình trang phục phức tạp và nặng nề đến vậy. Trong sự mới lạ ấy cũng có chút nhẹ nhõm — may mắn thay, không phải ngày nào cũng phải ăn mặc như thế.

Trong lúc thay y phục, chuỗi dây vàng nơi cổ tay Tang Lam khẽ rung, phát ra những âm thanh rất nhỏ theo từng cử động. Nhưng các cung nhân đứng phía sau, đang chỉnh lại vạt áo cho y, dường như không nghe thấy gì, chỉ chăm chú trải váy cho ngay ngắn, sau đó cung kính cúi đầu đứng ở hai bên.

\”Hoàng hậu của trẫm, đẹp tuyệt trần.\”

Giọng nói trầm thấp, trong trẻo mà dịu dàng chậm rãi vang bên tai, khẽ khuấy lên những hạt bụi li ti trong không khí.

Một đôi tay nhẹ nhàng vòng qua eo, Tạ Lưu Đình đặt cằm lên vai y, ánh mắt mang theo ý cười không rời khỏi bóng người phản chiếu trong gương.

Ngay khi hắn tới gần, hai cung nhân lập tức cúi thấp đầu hơn nữa, sau đó lặng lẽ rút lui khỏi điện và khép cửa lại.

Cảm giác ấm áp và ẩm ướt truyền đến, Tang Lam để mặc Tạ Lưu Đình hôn lên cổ, nụ hôn lưu luyến dần tiến về phía trước, chậm rãi mà chiếm lấy hơi thở của y.

Như thể một loài rắn độc đang trườn lên liếm láp, lông mi Tang Lam khẽ run, rồi chậm rãi thả lỏng thân thể.

Nụ hôn này kéo dài hơn bình thường. Trong lúc môi răng giao triền, Tang Lam xoay người, thuận thế vòng tay ôm lấy cổ Tạ Lưu Đình, thậm chí ngửa đầu, hé môi, để mặc người kia đẩy sâu thêm nụ hôn nồng nàn.

Khi nụ hôn nóng bỏng kết thúc, Tang Lam khẽ thở dốc, chống vào ngực Tạ Lưu Đình đẩy hắn ra một chút. Theo bản năng, y đưa đầu lưỡi liếm đi sợi tơ bạc mơ hồ nối giữa hai người.

Hành động vô tình ấy khiến ánh mắt Tạ Lưu Đình tối lại. Hắn liền siết chặt eo Tang Lam, cúi đầu muốn tiếp tục hôn, nhưng bị y phản ứng rất nhanh, đưa tay chắn trước ngực hắn, đẩy ra một khoảng.

Tang Lam nhẹ nhàng thoát ra khỏi vòng tay Tạ Lưu Đình, lùi lại vài bước. Giữ một khoảng cách không xa, y chăm chú đánh giá nam nhân trước mặt từ trên xuống dưới.

Tựa như để phù hợp với y phục của y, hôm nay Tạ Lưu Đình cũng đặc biệt khoác lên người bộ triều phục đế vương huyền sắc. Ngoại bào thêu hình rồng vàng bay lượn giữa những tầng mây, vừa đoan chính trang nghiêm, lại vừa tôn lên khí thế không thể kiềm chế toát ra từ con người hắn. Dưới lớp tay áo rộng thùng thình, phần duy nhất lộ ra — đôi tay ấy:

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.