[Edit] Tháp Cách – Chương 38 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 12 lượt xem
  • 7 tháng trước

[Edit] Tháp Cách - Chương 38

Tang Lam đứng giữa một mảnh tối tăm, mang theo một cảm giác dự báo mơ hồ, chậm rãi mở mắt ra, đưa tầm mắt nhìn về phía xa — trước mắt là vùng thảo nguyên quen thuộc, mênh mông vô tận. Gió lớn từ bốn phương tám hướng gào thét thổi qua, những bụi cỏ rạp xuống theo từng cơn gió, từng lớp từng lớp như sóng biển lượn quanh cổ chân y.

Những người chăn nuôi lùa dê bò đi ngang qua bên cạnh y, tiếng kêu của gia súc vang vọng khắp nơi. Tang Lam cố gắng ngẩng đầu nhìn về phía xa — ở đó, nơi mờ mờ ảo ảo kia, chính là hoàng thành Mạc Bắc, nơi y sinh ra và lớn lên, nơi gia đình y sinh sống.

Cảnh tượng trước mắt sinh động và chân thật đến kỳ lạ, dường như y thực sự đã vượt qua ngàn dặm đất đai, trở về cố hương của mình.

Nhưng trong thâm tâm, Tang Lam lại rõ ràng biết được —Tất cả chỉ là một giấc mộng.

Ngay khi nhận thức được điều đó, một tấm lưới lớn từ trên trời đột ngột buông xuống, chặt chẽ quấn lấy y. Tang Lam giãy giụa trong vô vọng, nhưng không thể nào thoát khỏi cảm giác bất lực đến cực điểm đó. Cuối cùng, y toàn thân đầy mồ hôi mà giật mình tỉnh dậy.

Phía trên đầu là chiếc màn giường hoa lệ — một sự thật tàn nhẫn đập vào mắt: Y vẫn đang ở trong hoàng cung Đại Thịnh.

Không thể nói là thất vọng, Tang Lam chớp chớp mắt, chậm rãi trấn tĩnh lại. Lúc này y mới phát hiện ra, giữa gian tẩm điện rộng lớn này lại không có lấy một bóng người. Chỉ có ánh lửa le lói trong lư hương âm thầm cháy, khói hương cuộn lên từng làn, chầm chậm tản ra trong không gian tĩnh mịch.

Nhớ lại trước khi hôn mê, cùng Tạ Lưu Đình có một cuộc đối thoại tuy không đến mức tranh cãi gay gắt nhưng lại lạnh lẽo như băng, Tang Lam khẽ thở dài, rồi đưa tay xoa trán ngồi dậy ——

\”Leng keng.\”

Một âm thanh kim loại va chạm khe khẽ vang lên cùng cảm giác nặng trĩu từ cổ chân khiến động tác của Tang Lam khựng lại. Linh cảm không lành dâng lên, y vén tấm chăn gấm trên người ra — liền thấy mắt cá chân mình bị khóa chặt bởi một đoạn xiềng xích bằng vàng ròng. Những mắt xích kéo dài xuống cuối giường, tựa hồ được buộc cố định vào nơi nào đó bên dưới.

Tang Lam khẽ nhích người, cúi xuống xem kỹ mới phát hiện bên trong xiềng xích còn được lót một lớp vải mềm mại, dường như là để tránh việc cọ xát làm tổn thương da khi y giãy giụa.

Ngay cả bản thân Tang Lam cũng thấy kinh ngạc — với hành động này của Tạ Lưu Đình, y lại không hề quá mức bất ngờ.

Có lẽ bởi thời gian dài chung sống, y đã phần nào hiểu được bản tính của người đàn ông kia. Sau vẻ ngoài ôn hòa bình thản ấy, ẩn giấu là sự cố chấp không dễ gì phát hiện. Việc này, chỉ là một góc của tảng băng chìm mà thôi.

Cũng lúc đó, khi cử động, Tang Lam mới nhận ra trên người mình lúc này không có lấy một mảnh y phục. Ngay cả áo khoác vốn khoác ngoài lúc trước cũng bị người khác cởi bỏ. Trên giường cũng không hề đặt sẵn quần áo nào cho y che thân, chỉ còn mỗi tấm chăn phủ hờ.

Rõ ràng, đối phương đã tính toán kỹ lưỡng, thậm chí có phần tàn nhẫn, muốn thông qua cách này mà giữ y lại trên giường.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.