[Edit] Tháp Cách – Chương 36 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 20 lượt xem
  • 7 tháng trước

[Edit] Tháp Cách - Chương 36

Sau khi Văn Đế băng hà, Úc vương Tạ Lưu Đình phụng theo di chiếu của tiên đế, kế vị trước linh cữu, trở thành tân hoàng. Đồng thời cũng quyết định tổ chức lễ đăng cơ sau một tháng kể từ tang lễ của tiên đế.

Trận chuyển giao ngôi báu lần này tưởng như diễn ra êm đềm, không có tranh đoạt đổ máu, song những người ở trong cuộc mới thấu hiểu được dòng chảy ngầm dữ dội phía sau bức màn nhung.

Không ai dám nghi ngờ việc tân hoàng giành được ngôi vị — những ai tham dự toàn bộ quá trình đều hiểu rõ, cho dù không có chiếu thư truyền ngôi, thì với năng lực và thủ đoạn của Úc vương điện hạ, ngài cũng là người xứng đáng nhất để kế thừa đế vị.

Kẻ am hiểu thời cuộc âm thầm suy đoán, sự suy bại liên tiếp của hai vị hoàng huynh có lẽ cũng không ngoài sự can thiệp của vị tân hoàng bề ngoài nho nhã nhưng thâm sâu khó lường này.

Tất cả những lời đồn đoán và bất bình âm ỉ đó, cùng với tang lễ của tiên đế, dần dần lắng xuống như rơi vào bùn sâu, không một tiếng động vọng lại.

Khi tân hoàng chủ trì tang lễ, triều đình và cả nhân sự trong hoàng thành cũng âm thầm trải qua một cuộc cải tổ quy mô lớn.

Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, triều cương từng có dấu hiệu dao động đã được Tạ Lưu Đình củng cố vững chắc bằng những biện pháp cứng rắn như sấm sét. Trước cả lễ đăng cơ, toàn bộ triều dã đã hoàn toàn thần phục, không còn tiếng nói nào ngoài sự ủng hộ tuyệt đối.

Tang Lam, từ ngày hôm sau khi Văn Đế băng hà, liền như thường lệ ở bên cạnh Tạ Lưu Đình, lặng lẽ dõi theo từng bước đi của hắn: từ việc ổn định, sắp xếp tang lễ cho tiên đế một cách vững vàng đâu ra đấy, cho đến khi hắn ra tay chỉnh đốn triều cương, xử lý mọi chuyện tưởng như rối ren phức tạp một cách quả quyết và lạnh lùng.

Người nam nhân ấy, bề ngoài ôn hòa thân thiện, kỳ thực lại là kẻ cứng rắn và trầm tĩnh đến mức kinh người. Bất kể là tâm tính hay hành xử, đều khiến người đứng bên quan sát không khỏi thán phục.

Thế nhưng Tang Lam lại cảm thấy, trong khoảng thời gian này, Tạ Lưu Đình tỏ ra quá mức lý trí và bình tĩnh, đến độ khiến người khác phải rùng mình. Ngay cả sau khi Văn Đế băng hà, hắn cũng không rơi một giọt lệ, thậm chí hầu như không bộc lộ chút bi thương nào. Chỉ có duy nhất một lần, vào ngày tin dữ truyền đến ở ngoài Thanh Tâm Điện, hắn im lặng ôm lấy Tang Lam rất lâu không nói một lời.

“Tháp Tháp.”

“…Tháp Tháp?”

Âm thanh nhẹ nhàng gọi tên khiến Tang Lam bừng tỉnh. Y khẽ khựng lại, ngẩng đầu lên từ trang sách đã mở ra từ lâu mà chưa từng lật sang, bắt gặp ánh mắt Tạ Lưu Đình đang nhìn mình từ bên cạnh. Lúc này mới chậm chạp nhận ra bản thân đã lặng lẽ trầm tư rất lâu.

“À… xin lỗi.” Tang Lam khẽ gật đầu, có chút ngập ngừng. Ngón tay y khẽ miết lên mặt giấy đã được cắt hoa, chậm rãi hỏi: “Vừa rồi… ngài nói gì?”

Thấy vậy, Tạ Lưu Đình khẽ nhíu mày, không nói gì, chỉ lặng lẽ đứng dậy bước về phía Tang Lam. Khoảng cách giữa hai người chẳng qua chỉ chừng hai bước, nhưng lần này Tạ Lưu Đình gần như trong chớp mắt đã đứng trước mặt y.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.