Khi Tang Lan bước lên xe ngựa chuẩn bị hồi Mạc Bắc, Tang Lam cùng Tạ Lưu Đình cũng đến cửa thành tiễn nàng.
Những lời cần nói trong phủ đều đã nói xong. Sau khi đã thấu hiểu và tin tưởng lẫn nhau, đến lúc chia tay cũng không còn quá nhiều bịn rịn. Huống hồ xung quanh còn có người ngoài, nên hai tỷ đệ chỉ có thể giả vờ như người xa lạ lần đầu gặp mặt, lời nói trao nhau chỉ toàn lễ phép và khách sáo.
Chỉ có câu \”Bảo trọng\” cuối cùng, tuy ngắn ngủi đột ngột, nhưng lại ẩn chứa sự chân thành được che giấu.
Mặt trời dần lặn xuống dòng sông dài, tiếng vó ngựa mỗi lúc một xa.
Tang Lam nhìn theo đoàn xe khuất dần nơi cuối con đường, trong lòng không khỏi dâng lên một tia cảm xúc phức tạp.
\”Tháp Tháp.\”
Bên cạnh, một giọng nói ôn hòa chợt vang lên.
\”Ừm?\” Tang Lam theo phản xạ đáp lại, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi nơi xa phía trước.
\”Là đang nhớ nhà sao?\”
Tang Lam nghe vậy thì khựng lại. Y chậm rãi quay đầu, như thể vừa thoát ra khỏi cơn trầm tư. Lúc này, thần sắc trên khuôn mặt y trở nên mơ hồ.
\”Ta…\”
Một lúc lâu sau, Tang Lam khẽ hé môi. Ban đầu định nói \”Cũng ổn thôi\”, nhưng khi ánh mắt chạm vào đôi mắt bình thản, bao dung của Tạ Lưu Đình, một cảm giác nghèn nghẹn bất chợt dâng lên từ cổ họng-một cảm xúc chua xót khó gọi thành tên khiến lời định nói bỗng nghẹn lại.
Cùng lúc đó, ánh hoàng hôn rực rỡ từ cuối con đường theo gió cuốn đến, vẽ nên từng vệt mây sáng rực cùng những cơn gió dài mênh mang.
Tang Lam chớp mắt, nuốt xuống nỗi nghẹn ngào trong lòng, khẽ cất tiếng gọi:
\”Tạ Lưu Đình.\”
\”Cảm giác… giống như trời mưa.\”
Y vừa nói xong, chợt phát hiện khuôn mặt sâu sắc trước mắt của nam nhân kia dần trở nên mờ nhòe. Ngay sau đó, liền bị người ấy kéo lại, vòng tay ôm lấy cổ, ép khuôn mặt y tựa vào bờ vai rộng lớn.
Giọng nói dịu dàng ấy vang lên bên tai y, mang theo một tiếng thở dài đầy xót xa.
\”Không phải trời mưa.\”
\”Là Tháp Tháp của chúng ta đang rơi hạt đậu vàng.\”
(Hạt đậu vàng được ví như những giọt nước mắt là cách ví von khi trẻ con khóc.)
\”Tháp Tháp của chúng ta đang nhớ nhà, đúng không?\” Tạ Lưu Đình khẽ nghiêng đầu, nhẹ nhàng cọ vào tóc mai của Tang Lam, rồi đưa tay siết chặt người trong lòng thêm một chút.
Tang Lam không đáp, chỉ ngơ ngẩn nhìn chằm chằm vào vệt nước nhỏ thấm ướt trên vai người kia. Một lúc sau, y mới cất tiếng, giọng rất khẽ, mang theo chút khàn đặc:
\”Ta vừa rồi… biểu hiện thế nào?\”
\”Rất tốt.\” Tạ Lưu Đình đáp, giọng gần như đang dỗ dành một đứa trẻ, \”Tháp Tháp của chúng ta cư xử chu đáo, lễ độ, nhìn vào đã thấy phong phạm không nhỏ.\”