Mây mù lượn lờ trên suối nước nóng trong thung lũng, dư vị khói sương nhẹ nhàng lan tỏa kéo dài, khiến người ta không khỏi đắm chìm.
Lúc ấy, Tang Lam đã bắt đầu mất đi chút thần trí, chỉ vô thức tựa cằm lên hõm vai người trước mặt, mệt mỏi khép mắt lại.
Ký ức cuối cùng lưu lại, là khi y bị người kia nâng chân lên, ôm từ trong suối ra, chẳng bao lâu sau đã bị bao bọc trong một chiếc áo choàng vương chút hương thơm mát lạnh.
Đêm ấy khiến Tang Lam ngủ một giấc thật sâu, mãi đến khi mặt trời lên cao vào hôm sau mới dần dần tỉnh lại.
Vừa mở mắt ra, điều đầu tiên đập vào mắt là một vùng da thịt trắng ngần, lạnh lẽo. Tang Lam ngẩn người trong giây lát rồi từ từ chớp mắt, sau đó khẽ cử động cơ thể. Y không ngạc nhiên lắm khi phát hiện bản thân đang bị ai đó ôm lấy eo, nửa nằm trong lòng người kia.
Từng đầu ngón tay, từng hơi thở quanh chóp mũi – tất cả cùng với người trước mặt, đồng loạt kéo Tang Lam trở lại hiện thực.
Suy nghĩ mơ hồ dần rõ ràng, ký ức đêm qua cuồn cuộn ùa về, khiến mặt Tang Lam trong nháy mắt đỏ bừng.
Y… vậy mà lại mơ mơ màng màng chấp thuận để người kia ở nơi như thế… Hơn nữa —
Cái gọi là nhu mì, ôn hòa, dáng vẻ thư sinh quý tộc tao nhã… tất cả chỉ là lớp vỏ giả tạo!
Tang Lam cắn răng, nhắm mắt, rốt cuộc cũng hoàn toàn nhận thức được – người đàn ông nằm bên cạnh hắn đây rõ ràng là một con sói đội lốt người, ăn thịt không chừa xương.
Tuy trong lòng vừa tức giận vừa không cam tâm, nhưng động tác khi Tang Lam ngồi dậy vẫn rất nhẹ nhàng, tránh đánh thức người bên cạnh dường như vẫn còn say ngủ. Thế nhưng, ngay khi y vừa nhấc người lên một chút, thì người kia – rõ ràng vẫn thở đều như đang ngủ – lại bất ngờ siết chặt vòng tay, mạnh mẽ kéo y đè xuống giường.
Giữa lúc trời đất đảo lộn, gáy y va vào lớp đệm mềm mại. Tang Lam ngơ ngác ngẩng đầu, nhìn người giờ đã đổi vị trí với y.
Đôi mắt phượng hẹp dài khẽ hé mở, ánh mắt sâu thẳm như có ánh sáng u tối lặng lẽ di động trong đó.
\”Tháp Tháp.\”
Tạ Lưu Đình nhìn y chăm chú hồi lâu, khóe môi nhếch lên thành một nụ cười ôn hòa, rồi cúi người xuống đặt một nụ hôn nhẹ như chuồn chuồn lướt nước lên môi y.
\”Chào buổi sáng.\”
Giọng nói khàn khàn còn mang theo dư âm dục vọng, vang lên trong nắng sớm, vô cớ khiến người ta cảm thấy mê hoặc.
\”…… Chào buổi sáng.\”
Tang Lam ấp úng mở miệng muốn đáp lời, nhưng chỉ sau một cái chớp mắt, chính tiếng nói mang theo vẻ khàn khàn kia lại khiến y giật mình.
Thấy phản ứng ấy, kẻ đầu sỏ gây chuyện không những không hối lỗi mà khóe môi còn cong lên, nụ cười càng thêm rõ ràng. Tang Lam mím chặt môi, mang theo vài phần xấu hổ hóa giận, đưa tay chống lên vai Tạ Lưu Đình, dùng chút sức muốn đẩy người kia ra.