Bên tai mơ hồ vang lên tiếng nước nhẹ nhàng chảy róc rách, trong cơn mơ màng, Tang Lam cảm giác mình dần bị bao bọc bởi làn nước ấm áp.
Tựa như đứa trẻ nhỏ rơi vào vòng tay ôm ấp của mẫu thân-cảm giác ấm áp ấy khiến lòng người dâng lên một nỗi lưu luyến vô biên đối với nhân thế.
Hàng mi dài cong vút khẽ run rẩy như cánh bướm sắp bay, Tang Lam chậm rãi mở mắt giữa làn hơi nước mờ ảo đang bốc lên không ngừng.
Điều đầu tiên đập vào mắt là một mặt hồ nông, nước chỉ ngập không quá ngực. Y ngẩng đầu đảo mắt nhìn xung quanh, từ cách bài trí có thể đoán nơi này hẳn là một suối nước nóng dành riêng cho hoàng thất quý tộc.
\”Ta… sao lại ở đây…\”
Nhìn khung cảnh trước mắt, lòng Tang Lam ngập tràn nghi hoặc.
Y còn nhớ rõ sau yến hội, mình cùng Tạ Lưu Đình lên xe hồi phủ, nhưng trên xe vì quá mệt, y bị người kia vừa dỗ dành vừa nhỏ giọng nói chuyện mà thiếp đi lúc nào chẳng hay. Cớ sao chỉ một giấc ngủ lại khiến y tỉnh dậy ở nơi thế này?
Nhưng bản thân còn chưa kịp suy nghĩ kỹ, liền cảm giác được vách tường phía sau – nơi đang tựa vào – khẽ động. Người vốn vẫn ngồi cạnh ao, giờ bỗng cúi người sát lại, cằm nhẹ cọ lên gáy y một cách thân mật.
\”Tháp Tháp tỉnh rồi à.\”
Hai người vốn chỉ hơi tựa gần, nay hành động bất ngờ ấy khiến khoảng cách càng thêm khít sát. Chỉ cách nhau bằng một lớp áo mỏng, Tang Lam có thể rõ ràng cảm nhận được nhiệt độ cơ thể của người phía sau truyền tới qua làn vải.
\”…Tạ Lưu Đình?\”
\”Ừm.\”
Cánh tay ôm quanh eo y siết lại một chút, người tựa vào vai y với giọng nói vững vàng, xen chút đùa cợt mà cười khẽ:
\”Tháp Tháp ngủ say thật đấy.\”
\”……\”
Tang Lam nghe vậy có chút ngượng ngùng-trước kia tuy giấc ngủ của y không đến mức hễ có tiếng động là tỉnh, nhưng nếu có ai đến gần, bản năng cảnh giác vẫn sẽ khiến y thức dậy.
Thế mà từ khi cùng Tạ Lưu Đình chung giường chung gối, bất kể nơi đâu, lúc nào, y đều có thể bị người này dỗ dành mà ngủ say như trẻ nhỏ. Ngay cả khi bị nam nhân bế đi trong lúc mơ màng cũng không hề cảm nhận được gì.
Tình trạng này-có lẽ là vì người kia luôn mang lại cho y một cảm giác an toàn quá đỗi mãnh liệt.
Cũng có lẽ… là vì một sự tin tưởng sâu sắc hơn mà chính Tang Lam cũng chưa từng nhận ra.
Để che giấu cảm giác xấu hổ đang dâng lên trong lòng, Tang Lam khẽ đẩy tay Tạ Lưu Đình ra, \”xôn xao\” một tiếng đứng dậy khỏi mặt nước, rồi xoay người, cúi đầu nhìn nam nhân đang nửa tựa vào vách ao mà hỏi:
\”Đây là đâu?\”
\”Nơi này là một hành cung có suối nước nóng nằm ở ngoại ô kinh thành, được xây để tịnh dưỡng và nghỉ ngơi.\”
Tạ Lưu Đình vừa đáp vừa đưa tay lên, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát nắm lấy cổ tay Tang Lam đang buông bên cạnh.
Động tác ấy mang theo một loại cảm giác vừa kiểm soát vừa chiếm hữu-từ tay Tạ Lưu Đình mà ra, thường khiến Tang Lam có ảo giác như có một con rắn nhỏ quấn chặt lấy cổ tay mình, lặng lẽ bò men theo da thịt.