Sau khi Tang Lam cất lời hỏi, trên cao tòa của đế vương dường như trầm mặc trong chốc lát, kế đó, trái với mọi sự dự đoán, liền bật cười sang sảng.
Tiếng cười trầm thấp vang vọng khắp đại điện vừa trải qua một phen biến cố, như thể tất cả những gì vừa xảy ra chẳng qua chỉ là một màn biểu diễn nhằm mua vui cho hoàng đế.
Văn Đế từ trên cao nhìn xuống toàn cảnh trong điện, ánh mắt lướt qua hàng ghế các hoàng tử, sau đó dừng lại trên người Tang Lam, trong cổ họng bật ra một tiếng cười khẽ, mang theo hàm ý sâu xa.
\”Hoài Sách, ngươi có một vương phi rất tốt.\”
Con báo tuyết mất năng lực hành động đã bị thị vệ áp giải trở lại lồng, mang đi. Tang Lam lúc này mới có thể chống người đứng dậy.
Chỉ là vừa mới đứng vững, tay áo bên cạnh đã bị người nắm lấy, rồi bàn tay ấy khẽ siết. Người đứng bên y bước lên nửa bước, hướng về phía Văn Đế khẽ gật đầu hành lễ, cất lời:
\”Tạ phụ hoàng khích lệ. Lần này phát sinh ngoài ý muốn, nhi thần làm việc chưa chu toàn, xin phụ hoàng trách phạt –\”
\”Vương phi mới rồi có phần y phục bị tổn hại, chẳng hay nhi thần có thể đưa nàng lui xuống thay đồ trước được không?\”
\”Đương nhiên là được.\” Văn Đế mỉm cười đáp, \”Úc Vương phi có dũng khí, trẫm sẽ còn khen ngợi thêm. Bất quá việc thay y phục, chỉ cần để tỳ nữ dẫn đường là đủ, Hoài Sách cứ ở lại, đợi trẫm dùng xong yến tiệc.\”
— Rõ ràng là không hề để tâm đến lời thỉnh tội của Tạ Lưu Đình.
\”Trẫm có chút mệt mỏi, sẽ hồi cung nghỉ ngơi trước. Các khanh tiếp tục dự yến.\”
Dứt lời, Văn Đế đứng dậy, dưới sự tháp tùng của các hoạn quan và thị hầu, trong tiếng tiễn đưa của các thần tử, chậm rãi rời khỏi đại điện.
Không rõ là vô tình hay cố ý, trên đường đi, đế vương hoàn toàn bỏ qua vị sứ giả Tây Vực đang sợ đến trắng bệch mặt mày. Dù người kia quỳ rạp dưới đất, run rẩy dập đầu xin tha, ông vẫn chưa từng liếc mắt tới một lần.
Từ bên cạnh truyền đến tiếng thị nữ khẽ nhắc nhở, Tang Lam đang định xoay người theo nàng đi thay y phục, vừa cử động liền phát hiện bàn tay bị người bên cạnh nắm lấy vẫn chưa hề có ý định buông ra.
\”Vương gia.\” Tang Lam hơi mờ mịt, khẽ tránh đi, thấp giọng nói, \”Ta không sao.\”
Sau khi y nói xong, lại chờ thêm một chút, người nam nhân kia mới từng chút một buông lỏng tay.
\”Đi đi.\”
Tạ Lưu Đình thần sắc trầm ổn, nhưng ánh mắt nhìn lại lại tựa như màn mưa đêm lặng lẽ đổ xuống, tĩnh mịch mà tiêu điều.
\”Bổn vương sẽ chờ ngươi ở đây.\”
…
Nơi thay y phục cách Thái Hòa điện một đoạn không hẳn là gần. Tang Lam thay đồ xong bước ra ngoài thì phát hiện thị nữ lẽ ra phải chờ ở cửa đã chẳng biết đi đâu.
Y đứng tại chỗ đợi một lúc, không thấy thị nữ quay lại, cũng không có ai khác đến đón, thế là dứt khoát bước ra hiên, định theo lộ trình ban đầu trở về.